Cuộc trao đổi giữa đồng chí Stalin với Kim Nhật Thành và phái đoàn chính phủ Triều Tiên, 5 Tháng Ba 1949

Cuộc họp diễn ra vào lúc 8h tối ngày 5 tháng 3 năm 1949.

Stalin: hỏi các thành viên trong đoàn thế nào, chuyến đi của họ có khó khăn gì không?

Kim Nhật Thành: cảm ơn Chính phủ Liên Xô đã quan tâm đến họ và nói rằng họ đã đến nơi an toàn.

Stalin hỏi họ đã đi như thế nào - bằng đường sắt hay đường không đến đây.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ đến bằng đường sắt.

Stalin hỏi liệu họ có gặp bệnh ốm gì trên đường đi không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ khỏe mạnh.

Stalin đề nghị cùng trao đổi công việc phát triển kinh tế của Triều Tiên và hỏi liệu phía Triều Tiên có những câu hỏi gì không.

Kim Nhật Thành nói rằng sau khi quân đội Liên Xô giải phóng Triều Tiên, Chính phủ Liên Xô và Quân đội Liên Xô đã viện trợ cho phía Triều Tiên trong vấn đề phát triển kinh tế, cho vấn đề phát triển Triều Tiên theo con đường dân chủ, và chính phủ Triều Tiên hiểu rằng nếu không có thêm viện trợ kinh tế và văn hóa từ Liên Xô, CHDCND Triều Tiên sẽ khó có thể khôi phục và phát triển nền kinh tế và văn hóa quốc gia của mình. Sự hỗ trợ của Liên Xô là cần thiết cho sự phát triển hơn nữa của nền kinh tế và văn hóa Triều Tiên.

Stalin hỏi phía Triều Tiên muốn loại viện trợ như thế nào.

Kim Nhật Thành trả lời - kinh tế và văn hóa.

Stalin hỏi rằng muốn biết cụ thể về các loại viện trợ đó.

Kim Nhật Thành nói rằng họ đã thông qua một kế hoạch hai năm để khôi phục và phát triển nền kinh tế quốc dân. Họ cần hỗ trợ kinh tế để thực hiện kế hoạch này và củng cố nền tảng của nền kinh tế của họ. Họ cần máy móc, thiết bị và phụ tùng cho công nghiệp, thông tin liên lạc, vận tải và cả các ngành khác của nền kinh tế quốc dân. Họ cũng cần hỗ trợ kỹ thuật: cử các chuyên gia Liên Xô đến Triều Tiên, soạn thảo kế hoạch xây dựng các cơ sở vật chất mới, tiến hành công việc thăm dò địa chất.

Stalin hỏi cụ thể là những công trình gì ?

Kim Nhật Thành trả lời, ví dụ, các công trình thủy lợi [tại] Anju, công trình mà họ đang hướng tới, nhưng họ không có đủ chuyên gia, cũng như việc khôi phục và hoàn thành nhà máy luyện kim Cheongjin, sửa chữa thủy điện Sufun, ...

Stalin hỏi liệu có quặng sắt ở Triều Tiên không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng có rất nhiều quặng sắt ở đất nước họ.

Stalin nói rằng có thể thực hiện sự trợ giúp này và cũng có thể cung cấp các chuyên gia.

Kim Nhật Thành cho biết cho đến nay thương mại giữa hai nước đã được xác lập, và trong tương lai, để hoàn thành kế hoạch hai năm, họ cần nhập khẩu từ Liên Xô các thiết bị, động cơ hơi nước, đầu máy điện, phụ tùng và thiết bị cho ngành công nghiệp dệt may. Và họ cần tín dụng từ chính phủ Liên Xô.

Stalin nói "Tốt thôi" và hỏi họ cần tín dụng với số tiền bao nhiêu.

Kim Nhật Thành trả lời từ 40 đến 50 triệu đô la Mỹ.

Stalin --Tốt, còn gì nữa?

Kim Nhật Thành trả lời rằng để giao thông thuận tiện và tăng cường quan hệ kinh tế giữa hai nước chúng ta, cần phải xây dựng một tuyến đường sắt từ Aoji đến Kraskino.

Stalin hỏi đây là đâu và khoảng cách của tuyến đường sắt này là bao nhiêu km.

Shtykov báo cáo rằng tuyến đường sắt này nên được xây dựng từ ga ở Kraskino (lãnh thổ Liên Xô) đến ga ở Aoji (lãnh thổ Triều Tiên) với tổng quãng đường là 58 km, trong đó 10 km trên lãnh thổ Triều Tiên và 48 km trên lãnh thổ của Liên Xô.

Stalin nói rằng chúng tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.

Kim Nhật Thành chỉ ra sự cần thiết của việc thiết lập liên lạc hàng không giữa Triều Tiên và Liên Xô và nói rằng họ chưa có máy bay vận tải riêng và không có phi công, nhưng cần có một liên kết hàng không.

Stalin hỏi rằng không có máy bay Nga ở Triều Tiên ?

Kim Nhật Thành trả lời rằng sau khi quân đội Liên Xô rút lui, các đơn vị hàng không và máy bay của Liên Xô đã không còn ở lại Triều Tiên. Ông cho biết rằng đã bắt đầu chuẩn bị đào tạo các phi công của riêng Triều Tiên.

Stalin hỏi họ có máy bay không.

Shtykov báo cáo rằng Triều Tiên có trung đoàn hàng không huấn luyện và họ có máy bay huấn luyện và quân sự, nhưng không có máy bay vận tải.

Stalin hỏi họ có bao nhiêu máy bay.

Shtykov trả lời rằng họ có 48 máy bay quân sự và 19 máy bay huấn luyện.

Stalin đánh giá rằng Triều Tiên hiện có ít máy bay so với quy mô trung đoàn.

Kim Nhật Thành chỉ ra sự cần thiết của mối quan hệ văn hóa với Liên Xô. Ví dụ, người ta hy vọng rằng các giáo viên Liên Xô có thể được cử sang Triều Tiên để làm việc trong các cơ sở giáo dục đại học của Triều Tiên, sinh viên Triều Tiên có thể được gửi đến Liên Xô để học tập, các chuyên gia Triều Tiên có thể được gửi đến Liên Xô để làm việc thực tế công nghệ sản xuất, chương trình giảng dạy và văn học cho các cơ sở giáo dục đại học và trường kỹ thuật và sau đó có thể trở về Triều Tiên và có sự trao đổi giữa văn hóa và nghệ thuật.

Stalin hỏi liệu trước đó đã có thỏa thuận với Liên Xô về những vấn đề như vậy không ?

Kim Nhật Thành nói rằng trước đó đã có một thỏa thuận như vậy. Bây giờ, sau khi thành lập chính phủ Triều Tiên, không có thỏa thuận giống như vậy.

Stalin chỉ ra rằng có thể làm được điều này, nhưng việc [cử] các chuyên gia và sinh viên sang Triều Tiên sẽ rất khó, vì họ không biết tiếng Triều Tiên.

Kim Nhật Thành nói rằng việc giảng dạy bằng tiếng Nga đã được tổ chức ở tất cả các trường học và cơ sở giáo dục đại học ở Triều Tiên. Việc cử giáo viên từ Liên Xô sang Triều Tiên là điều cần thiết.

Stalin nói rằng sẽ rất khó khăn cho họ vì họ không biết tiếng Triều Tiên.

Kim Nhật Thành nói rằng không có đủ số lượng giáo viên có trình độ ở Triều Tiên, các giáo viên Liên Xô làm việc ở Triều Tiên sẽ có người phiên dịch, nhờ đó họ có thể tiến hành công việc sư phạm.

Stalin trả lời rằng sẽ có giáo viên.

Kim Nhật Thành nói rằng cần phải ký kết một thỏa thuận về tất cả vấn đề đã nêu trên, đặc biệt là về hợp tác kinh tế và mở rộng thương mại, một hiệp định thương mại, một hiệp định về hỗ trợ kỹ thuật từ Liên Xô và về quan hệ văn hóa.

Stalin hỏi Kim Nhật Thành đã nghĩ đến tín dụng hay khoản vay chưa.

Kim Nhật Thành trả lời rằng ông ấy đã nghĩ về điều đó và họ muốn nhận được tín dụng.

Stalin trả lời rằng có thể làm điều đó và hỏi rằng họ muốn nhận vào lúc nào.

Kim Nhật Thành trả lời rằng nếu tín dụng sẽ được cấp với số tiền 50 triệu đô la, thì nó sẽ được hoàn trả từ năm 1951 đến năm 1954.

Stalin hỏi họ muốn nhận tín dụng như thế nào, một lúc hay nhiều lần trong suốt các năm 1949, 1950, 1951.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ muốn nhận được tín dụng vào đầu năm 1949. Nếu điều này là không thể, thì nội trong năm 1949 hoặc nửa đầu năm 1950.

Stalin chỉ ra rằng không thể đáp ứng ngay lập tức. Triều Tiên cần máy móc, nhưng máy móc phải được đặt hàng và sản xuất. Điều này đòi hỏi thời gian.

Kim Nhật Thành cho biết họ cần ô tô, động cơ hơi nước, thiết bị cho ngành dệt may và dầu, và hy vọng rằng họ sẽ nhận được những thứ này trong năm nay.

Stalin trả lời rằng trong một năm không thể làm được điều này và hỏi họ muốn nhận tín dụng bằng loại tiền nào.

Kim Nhật Thành trả lời bằng đô la Mỹ.

Stalin trả lời rằng, hiện nay chúng tôi không dùng đô la mà tính bằng rúp và nói rằng một đô la sẽ sớm bằng 5 rúp. Stalin đề nghị cung cấp thiết bị và máy móc trong thời hạn ba năm và nói rằng trong ba năm này họ sẽ không cần phải trả tín dụng, ba năm tiếp theo họ mới phải thanh toán. Ví dụ: tín dụng được cấp vào năm 1949, 1950, 1951, và cũng có thể là thêm năm 1952, và việc thanh toán tín dụng sẽ bắt đầu từ năm thứ tư. Theo cách này, tín dụng sẽ được cấp trong vòng 6 năm. Chúng tôi hỗ trợ các quốc gia thuộc các nền dân chủ nhân dân theo những nguyên tắc này. Chúng tôi lấy các tỷ lệ phần trăm sau cho khoản tín dụng nhận được: 2% hàng năm, đối với các nước đã khắc phục chiến tranh [sau chiến tranh], và 1% nếu các nước này chưa phục hồi. Hơn nữa, thương mại hàng hóa chặt chẽ giữa các quốc gia sẽ được tiếp tục mà không ảnh hưởng bởi tín dụng. Điều này sẽ được thiết lập theo thỏa thuận. Stalin hỏi họ có người nào có thể bắt tay vào việc soạn thảo các hiệp định này không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ có.

Stalin chỉ ra rằng chúng tôi có thể cấp tín dụng với tổng số tiền là 200 triệu rúp, tức là 40 triệu đô la. Chúng tôi sẽ đưa nhiều hơn, nhưng bây giờ chúng tôi chưa thể đáp ứng.

Kim Nhật Thành đồng ý.

Stalin hỏi họ có ô tô không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ không sản xuất được ô tô, họ muốn mua từ Liên Xô.

Stalin nói rằng có thể cung cấp ô tô. Cũng có thể cung cấp máy bay.

Shtykov nói rằng Chính phủ Triều Tiên không chỉ muốn nhận máy bay mà còn muốn có lực lượng hàng không và cả lực lượng đường sắt nữa.

Stalin trả lời rằng có thể làm được điều này. Liên quan đến việc xây dựng đường sắt, chúng tôi sẽ xem xét, nhưng ở Liên Xô không có đủ lực lượng lao động cung ứng vật tư đường sắt và hỏi liệu có thể đưa lực lượng lao động Triều Tiên hỗ trợ được không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng phía Triều Tiên có đủ lực lượng lao động.

Kim Nhật Thành nói rằng ở phía nam Triều Tiên vẫn còn quân Mỹ và bọn tay sai của chúng đang cố gắng phá hoại, rằng chủ yếu lực lượng của chúng là bộ binh. Sự giúp đỡ của Liên Xô là cần thiết trong việc này.

Stalin hỏi có bao nhiêu lính Mỹ ở Triều Tiên.

Kim Nhật Thành trả lời rằng có tới 20.000 tên.

Shtykov - khoảng 15-20 nghìn tên.

Stalin hỏi liệu có quân đội nguỵ quyền Triều Tiên ở phía nam không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng có, con số khoảng 60.000 tên.

Stalin hỏi liệu con số này đã bao gồm quân đội chính quy hay cảnh sát ?

Kim Nhật Thành trả lời rằng nó chỉ bao gồm quân đội chính quy.

Stalin (nói đùa) hỏi, và ngài có sợ họ không?

Kim Nhật Thành --Không, chúng tôi không sợ, nhưng chúng tôi muốn có thêm lực lượng hải quân.

Stalin hỏi quân đội nào mạnh hơn - phía bắc hay phía nam.

Phác Hiển Vĩnh [Pak Heon-yeong] trả lời rằng quân đội phía bắc mạnh hơn.

Stalin hỏi liệu có những ụ tàu khô nào ở Triều Tiên do người Nhật để lại, chẳng hạn như ở Seisin hay những nơi khác của Triều Tiên.

Kim Nhật Thành trả lời rằng không có.

Shtykov báo cáo rằng có những ụ tàu khô, nhưng chỉ có những bến nhỏ.

Stalin nói rằng có thể hỗ trợ việc này và Triều Tiên cần có máy bay quân sự.

Stalin hỏi họ cần thâm nhập vào quân đội phía Nam Triều Tiên, và hỏi họ có người của mình ở đó không?

Phác Hiển Vĩnh trả lời rằng họ đang thâm nhập, nhưng cho đến nay họ chưa công khai.

Stalin nói rằng điều này là chính xác, rằng không cần thiết phải lộ diện ngay bây giờ và chỉ ra rằng người miền Nam dường như cũng đang gửi người của họ vào quân đội miền Bắc và họ cần thận trọng.

Stalin hỏi chuyện gì đã xảy ra dọc vĩ tuyến 38. Có thật là một số điểm đã rơi vào tay người miền Nam và đã bị chiếm giữ, và sau đó những điểm này đã được lấy lại?

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ đã tính đến việc người miền Nam có thể gài người của họ vào quân đội [Bắc Triều Tiên], và họ đang thực hiện các biện pháp cần thiết. Kim báo cáo rằng đã có một cuộc đụng độ với những người miền nam ở tỉnh Gangwon tại vĩ tuyến 38. Khi các đơn vị chính quy Triều Tiên đến gần, quân miền nam rút lui.

Stalin hỏi - họ đẩy những người miền Nam hay họ đã tự bỏ mình.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ đã đẩy những người miền Nam trở lại ranh giới của vĩ tuyến.

Stalin hỏi họ có trường quân sự không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ có.

Stalin hỏi có trường dạy phi công không.

Shtykov báo cáo rằng họ có một trung đoàn hàng không quân sự-huấn luyện.

Kim Nhật Thành nói rằng họ có một trường quân sự, nhưng không có học viện quân sự và trong số sĩ quan của quân đội Triều Tiên không có ai đã hoàn thành học viện quân sự. Ông ấy xin phép gửi các sĩ quan Triều Tiên đến Học viện Quân sự của Liên Xô để đào tạo.

Stalin hỏi lại rằng phía Liên Xô chưa cấp phép cho việc này ?.

Kim Nhật Thành trả lời rằng không có.

Stalin nói rằng có thể cho phép.

Kim Nhật Thành nói rằng họ không còn bất kỳ câu hỏi nào nữa.

Jeong Jun-taek đặt câu hỏi liệu có thể cử các chuyên gia Liên Xô sang Triều Tiên và các chuyên gia Triều Tiên sang để đào tạo thực tế về công nghệ sản xuất của Liên Xô hay không.

Stalin trả lời rằng đã nói về câu hỏi đó. Các chuyên gia Liên Xô có thể được cử đến Triều Tiên và các chuyên gia Triều Tiên có thể sang Liên Xô.

Stalin hỏi người Triều Tiên lấy bông ở đâu.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ muốn nhận bông từ Liên Xô. Năm ngoái, họ đã nhận được 3.000 tấn.

Stalin nói đùa rằng bản thân chúng tôi muốn nhận bông từ Triều Tiên.

Stalin hỏi họ có quan hệ thương mại với các nước khác không: với Nhật Bản, Trung Quốc, Philippines.

Kim Nhật Thành trả lời rằng họ có quan hệ với Trung Quốc, nhưng Trung Quốc đang có chiến tranh và do đó họ không thể tiến hành thương mại thường xuyên [với Trung Quốc].

Stalin hỏi - còn với các nước khác thì sao?

Kim Nhật Thành trả lời rằng không có giao thương với các nước khác. Họ tiến hành thương mại với Hồng Kông, nhưng không chính thức và tùy từng trường hợp.

Stalin hỏi rằng liệu có tư nhân hay không.

Kim Nhật Thành trả lời rằng có tồn tại. Họ tiến hành thương mại chủ yếu với Hồng Kông, với Đại Liên và với Trung Quốc.

Stalin nói rằng cần phải có họ, không có gì sai trái. Giai cấp tư sản dân tộc đang tồn tại [trong khoảng thời gian này]; trong số giai cấp tư sản, vẫn có lực lượng có ích, cần phải giúp đỡ họ. Hãy để họ giao thương, không có gì xấu trong việc này.

Stalin , quay sang Vyshinsky, hỏi ông ta có thắc mắc không.

Vyshinsky trả lời rằng ông ta không.

Hong Myeong-hui cảm ơn đồng chí Stalin đã tiếp đón.

Đến lượt mình, Stalin cảm ơn phái đoàn đã đến và tham gia cuộc trò chuyện. Cuộc trò chuyện kéo dài một giờ 15 phút.

RGASPI, f. 558, op. 11, d. 346, ll. 0013-0023.