Cuộc hội kiến giữa Chủ tịch Mao Trạch Đông và Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng.Ngày 17 tháng 11 năm 1968


Mao Chủ tịch: Các đồng chí đến đây được 4 ngày rồi à? 

Thủ tướng Phạm Văn Đồng: Vâng. Thưa Mao Chủ tịch, sức khỏe của Người vẫn tốt chứ ạ? 

Mao Chủ tịch: Không được tốt lắm đâu, sắp lên trời rồi, chuẩn bị đi họp với Thượng đế đây. (Chúng cười) Sức khỏe của Hồ Chủ tịch (Hồ Chí Minh) khá hơn chút nào chưa? Có khá hơn hồi ở Bắc Kinh không? 

Phạm Văn Đồng: Thưa tốt ạ. 

Mao Chủ tịch: Thế thì tốt. 

Phạm Văn Đồng: Việc điều trị của Bác ở Bắc Kinh mang tính căn bản rất cao, thế nên sau khi Người về nước vẫn luôn rất tốt, vẫn duy trì được đến nay. 

Mao Chủ tịch: Khí hậu Bắc Kinh có lẽ không hợp với cơ thể của Người lắm. 

Phạm Văn Đồng: Cũng có thể là như vậy. 

Mao Chủ tịch: Tôi nghĩ những nơi như Quảng Châu, Hàng Châu có lẽ sẽ tốt hơn cho Người. 

Phạm Văn Đồng: Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị Trung ương Đảng Lao động Việt Nam nhà chúng tôi phái tôi đến chuyển lời thăm hỏi kính trọng nhất tới Mao Chủ tịch và Phó Chủ tịch Lâm (Lâm Bưu). 

Mao Chủ tịch: Cảm ơn. 

Phạm Văn Đồng: Hôm nay đến đây bái kiến Mao Chủ tịch có hai đồng chí vừa mới ở miền Nam ra, một đồng chí là Mười Cúc, một đồng chí là Lê Đức Anh. 

Mao Chủ tịch (hướng về Lê Đức Anh): Cậu là lần đầu tiên đến à? 

Lê Đức Anh: Năm 1962 tôi đã từng đến, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi được gặp Mao Chủ tịch. 

Mao Chủ tịch: Cậu xem cái tác phong quan liêu này của tôi đấy, cậu đến mà tôi cũng không gặp. Bọn họ chắc là muốn cách chức tôi rồi, vì cái thái độ quan liêu này của tôi đây mà. Chúng ta sắp mở Đại hội đại biểu toàn quốc rồi, tôi có lẽ sẽ bị cách chức ấy chứ. (cười) Thế lại có lẽ là chuyện tốt. Nhưng bây giờ tôi chỉ có thể ăn cơm không, chỉ có thể quét dọn vệ sinh, làm những việc kiểu này thôi. (cười) Vì gần đây không có trận đánh nào lớn, cho nên các cậu muốn đàm phán với Mỹ, Mỹ cũng muốn đàm phán với các cậu. Chúng đang gặp vô vàn khó khăn, ý tôi là nói bọn người Mỹ ấy. Chúng nó chủ yếu vướng vào ba vấn đề: một là châu Mỹ — nước Mỹ, hai là châu Âu, ba là châu Á; nó dồn trọng binh sang châu Á làm mưa làm gió mấy năm thế này, thành ra mất cân bằng rồi. Các nhà tư bản Mỹ đầu tư ở châu Âu đâm ra bất mãn về chuyện này. Đồng thời, trong lịch sử nước Mỹ từ trước đến nay toàn để cho các nước khác đánh trước, đánh đến nửa đường nó mới tham gia. Tức là sau Đại chiến thế giới thứ hai, nó đánh chiến tranh Triều Tiên trước, rồi sau đó đánh chiến tranh Việt Nam, nó đứng đầu gánh vác, các nước khác rất ít tham gia. Bất kể nó gọi là chiến tranh đặc biệt, hay chiến tranh cục bộ, thì đối với nước Mỹ đều là dốc toàn lực ra gánh. Bây giờ nó không màng lo nổi cho các nước khác nữa, ví dụ như châu Âu đang la oai oái kìa, bảo là nhân lực ít đi, những chiến sĩ và người chỉ huy có kinh nghiệm đã bị rút đi mất rồi, trang bị tốt cũng bị rút đi rồi. Bất luận là Nhật Bản, Triều Tiên hay những nơi khác ở châu Á, chẳng phải cũng đang bị rút đi đấy thôi? Còn nước bản thân nó, chẳng phải nó nói là có 200 triệu dân đấy ư? Nhưng nó đâu có chịu nổi đòn đánh. Nó phái ra mấy chục vạn quân, nhưng binh lực vẫn có hạn. (Hướng về phiên dịch) Cậu tên là gì? 

Lương Phong: Lương Phong. 

Mao Chủ tịch: Gió mát mùa hè à? (cười) Cậu học cái tên này từ hồi nhỏ, học ở Việt Nam à  

Lương Phong: Vâng ạ. 

Mao Chủ tịch: Đánh nhau mấy năm rồi thì đừng có đơn thuần nhìn vào khó khăn của bản thân nữa, phải nhìn thấy cả khó khăn của kẻ thù. Mà không phải là đánh mấy năm nữa, là đánh mười mấy năm rồi. Nhật Bản đầu hàng năm 1945 tính đến nay đã được 23 năm rồi, đất nước các cậu vẫn hiên ngang tồn tại đấy thôi. Các cậu có tới 3 nước đế quốc xâm lược các cậu là Nhật, Pháp, Mỹ, thế mà đất nước các cậu vẫn tồn tại, lại còn phát triển nữa. 

Phạm Văn Đồng: Đúng vậy ạ. 

Mao Chủ tịch: Tôi nói chúng ta từng phạm phải một sai lầm, chính là vào năm 1954 đã mở cái gọi là Hội nghị Genève. Hồi đó Hồ Chủ tịch không vui vẻ gì cho lắm, Người tiếc nuối miền Nam, Người nói khí thế nhân dân miền Nam đang dâng cao ngùn ngụt. Hội nghị đó mở ra như thế nào tôi cũng không rõ lắm, đại khái là do người Pháp đề xuất ra. 

Thủ tướng Chu (Chu Ân Lai): Pháp cũng đề xuất, Liên Xô cũng kiến nghị. Tháng 2 năm 1954, Liên Xô đề xuất giải quyết vấn đề Áo trước, sau khi Stalin qua đời, Khrushchev lên nắm quyền. 

Mao Chủ tịch: Đánh thêm một năm nữa thì hay biết mấy, đánh đến khi quân đội của Ngô Đình Diệm bị tiêu diệt gần hết rồi hãy đàm phán. Hồi đó ở miền Nam có quân đội của miền Bắc không? 

Phạm Văn Đồng: Hồi đó chúng tôi đánh trên phạm vi toàn quốc, thậm chí ở Lào cũng đánh. 

Mao Chủ tịch: Quét sạch tất cả luôn. Quốc tế lúc bấy giờ có một số dư luận đòi mở hội nghị. Đúng lúc người Pháp muốn rút lui, Mỹ thì chưa kịp tới, Ngô Đình Diệm đang lúc ngang ngược ghê gớm, thì chúng ta lại giơ tay giúp đỡ bọn chúng một vố. Chuyện này trước đây tôi đã từng bàn với các cậu, cũng từng nói với đồng chí Hồ Chí Minh rồi, cũng nói đây là một sai lầm của chúng ta. Tôi vẫn luôn nghĩ lúc bấy giờ đã đánh mất một thời cơ, trong hiệp ước có nói là phải rút quân đi. Nhưng cũng chẳng có vấn đề gì lớn cả, chẳng qua là lại giết người. Giết người thì lại đánh nhau. Đánh nhau thì người Mỹ liền nhúng tay vào. Bắt đầu gọi là cố vấn, sau đó lại trực tiếp xuất binh, không thèm làm cố vấn nữa. Bây giờ lại nói là muốn quay lại làm cố vấn rồi cơ đấy. (cười) 

Phạm Văn Đồng: Lần này chúng nó đời nào còn làm cố vấn được nữa. 

Mao Chủ tịch: Cố vấn thì chúng nó vẫn cứ muốn làm đấy, tôi nghĩ thế. 

Phạm Văn Đồng: Chuyện đó phải hỏi ý kiến của đồng chí Mười Cúc. 

Mười Cúc: Thưa Bác Mao, lần này Bác Hồ và Bộ Chính trị Trung ương Đảng Lao động Việt Nam giao chỉ thị cho chúng tôi, hạ lệnh cho chúng tôi phải đánh đến cùng ở miền Nam, đánh đến khi trên đất nước chúng tôi không còn một tên lính xâm lược Mỹ nào nữa mới thôi. Cho nên người Mỹ dẫu có muốn làm cố vấn nữa cũng thành ra không làm nổi. 

Mao Chủ tịch: Thế thì tốt. 

Mười Cúc: Thưa Bác Mao, chúng tôi đổ máu hy sinh, đánh nhau từng ấy năm trời, chẳng lẽ chúng tôi lại có thể quay trở về cái bộ dạng cũ kỹ ngày xưa mà không chịu tiến lên chút nào hay sao? Tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra. 

Mao Chủ tịch: Muốn chúng từ bỏ việc làm cố vấn, e là vẫn còn cần thêm một chút thời gian nữa. 

Mười Cúc: Vâng ạ. Chúng tôi sẽ kiên trì đánh tiếp, cho đến khi miền Nam chúng tôi hoàn toàn được giải phóng, tiến lên thực hiện sự nghiệp thống nhất Tổ quốc mới chịu dừng lại. Chúng tôi làm như vậy là chấp hành chỉ thị của Bác Hồ, cũng là căn cứ theo ý kiến của Bác Mao để làm, đồng thời cũng là ý kiến của Trung ương Đảng chúng tôi, lại càng là nguyện vọng của toàn thể nhân dân Việt Nam chúng tôi. 

Mao Chủ tịch: Thế thì tốt. Tức là vừa đánh vừa đàm. Đàm phán thì có thể đàm, nhưng muốn đàm phán cho chúng chịu cuốn gói đi thì cũng khó đấy. 

Phạm Văn Đồng: Chúng sẽ không chịu chuồn đâu. Nó đã ngồi lỳ xuống đó rồi, thì sẽ không chịu đi đâu. 

Mao Chủ tịch: Đánh thôi, Mỹ chủ yếu dựa vào máy bay. Nó ở miền Nam Việt Nam có tới 9 đến 10 sư đoàn, nhiều hơn hồi chiến tranh Triều Tiên rồi. Nó ở châu Âu có 5 sư đoàn, 20 vạn quân, thực tế thì quân số của nó không đủ đâu. Còn như bản thân nước nó có bao nhiêu sư đoàn, tôi không nắm rõ lắm. 

Hoàng Vĩnh Thắng: Vẫn còn 9 sư đoàn nữa ạ. 

Phạm Văn Đồng: Nhưng những sư đoàn tinh nhuệ nhất của chúng thì đều đặt ở miền Nam Việt Nam cả rồi. 

Mao Chủ tịch: Nhưng mà không đủ người. Một là quân số không đủ, hai là trang bị không đủ, ba là những kẻ có kinh nghiệm không đủ, đều bị rút sạch sang miền Nam Việt Nam cả rồi. Tôi thực sự không hiểu nổi, người Mỹ nhúng tay vươn vòi tơ tới Đông Nam Á, thì đối với chế độ tư bản của bọn chúng có chút lợi lộc to tát nào cơ chứ? Các cậu nói là đi cướp bóc tài nguyên ư, đương nhiên là có tài nguyên rồi đấy, Indonesia có dầu mỏ, Malaya có cao su, các cậu cũng có, lại còn có chè nữa, nhưng lương lực thì tôi thấy nước Mỹ hình như không cần lắm đâu. 

Phạm Văn Đồng: Nhưng người Mỹ đánh chúng tôi là chúng nhìn xa trông rộng đến những thứ cận kề hơn trước mắt. 

Mao Chủ tịch: Đánh miền Nam thì nó nhòm ngó miền Bắc, thậm chí cả Trung Quốc. Bởi vì bản chất nó là đế quốc chủ nghĩa. Đế quốc chủ nghĩa đương nhiên là phải gây chiến tranh xâm lược rồi. Giống như các quốc gia như chúng ta đây, nó luôn hy vọng biến thành thuộc địa của nó. Nhưng ví dụ như ở Trung Quốc, nước Trung Quốc trước đây từng làm nửa thuộc địa suốt hơn 100 năm trời, rốt cuộc thì bọn chúng đã cướp đoạt đi được những thứ gì chứ? Công nghiệp Trung Quốc không phát triển, nông nghiệp cũng chẳng phát triển nốt. 

Thủ tướng Chu: Có nguyên liệu thô ạ. 

Mao Chủ tịch: Nguyên liệu gì cơ chứ? Có đậu tương, mà cái đó chủ yếu là Nhật Bản cần. 

Thủ tướng Chu: Dầu mỏ thì vẫn chưa được khai thác ạ. 

Mao Chủ tịch: Bọn chúng bảo là Trung Quốc hoàn toàn không có dầu mỏ, sắt thép cũng không làm, máy móc lại càng không chế tạo, Nhật Bản thì làm được một ít ngành dệt may, người Anh thì khai thác than. 

Thủ tướng Chu: Cũng làm ra được một ít, nhưng chủ yếu cũng là tiêu thụ ở trong nước Trung Quốc thôi. 

Mao Chủ tịch: Tôi thấy một mục đích lớn của nó là đi dập lửa. Chỗ các cậu bốc cháy, thì nó phải chạy đến dập lửa. Hai là tư bản quân khí. Để dập lửa, thì máy móc dập lửa phải được sản xuất, như vậy mới có thể kiếm ra tiền. Mỗi năm ở chỗ các cậu phải tiêu tốn hơn 30 tỷ cơ mà. Quy luật của nước Mỹ là không muốn đánh kéo dài lâu. Các cuộc chiến tranh của bọn chúng đại khái đều kéo dài tầm khoảng 4 năm. Chỗ các cậu ấy, ngọn lửa không dập tắt nổi, ngược lại còn bốc cháy dữ dội hơn. Bọn tư bản chúng bị phân liệt thành các phe phái, tập đoàn này thu được lợi lộc nhiều, tập đoàn kia thu được lợi lộc ít, chia chác không đều tay, nội bộ ắt sẽ nổi loạn. Những mâu thuẫn này đều có thể tận dụng được cả. 

Phạm Văn Đồng: Trong cuộc chiến tranh này, nước Mỹ đã vung vãi tốn kém một khoản tiền khổng lồ, thế nên chúng mới càng phải ngoan cố bám trụ đến cùng. 

Mao Chủ tịch: Nhưng phe phái còn lại, tư bản lũng đoạn kiếm được ít tiền hơn thì lại không muốn bám trụ kéo dài nữa. Trong các bài diễn văn tranh cử của hai phe có thể nhìn ra rõ vấn đề này. Đặc biệt là ở Mỹ có một tay nhà báo, gần đây vừa mới cho đăng tải một bài viết mang tựa đề là phải cảnh giác kẻo lại sa chân vào một cái bẫy khác. Tên này gọi là Lippmann. Ông ta nói ở Việt Nam đã sa chân vào một cái bẫy rồi, vấn đề hiện nay là phải tìm mọi cách nghĩ xem làm thế nào để trèo ra khỏi cái vũng lầy cạm bẫy đó. Ông ta lại còn sợ bị sập bẫy vào những chỗ khác nữa kìa. Cho nên sự nghiệp của các cậu là vô cùng có triển vọng. Năm đó, tôi cùng Hồ Chủ tịch đàm đạo ở Hàng Châu, lúc bấy giờ đã đánh nhau rồi, nhưng vẫn chưa tiến hành ném bom. 

Thủ tướng Chu: Năm 1966 ạ. 

Mao Chủ tịch: Hồi đó cổ họng tôi không được tốt lắm. Tôi nói nước Mỹ đại khái đánh đến năm nay là cùng quẫn lắm rồi, bởi vì năm nay là năm bầu cử của bọn chúng. Bất luận là tên tổng thống nào lên nắm quyền thì cũng đều vướng phải cái nan đề này. Hiện nay bọn chúng là tiếp tục đánh tiếp, hay là cút xéo rút lui ngay bây giờ? Tôi thấy tiếp tục đánh bừa thì khó khăn của chúng sẽ ngày càng phình to thêm. Toàn bộ châu Âu hoàn toàn không chịu tham chiến, điểm này khác hoàn toàn so với chiến tranh Triều Tiên. 

Phạm Văn Đồng: Vâng ạ. 

Mao Chủ tịch: Chiến tranh Triều Tiên thì nước Anh có tham gia, Thổ Nhĩ Kỳ cũng tham gia. 

Phạm Văn Đồng: Pháp cũng tham gia mà. 

Mao Chủ tịch: Pháp á? 

Thủ tướng Chu: Vâng, có tham gia nhưng rất ít ạ. 

Phạm Văn Đồng: Chỉ có đúng một trung đoàn thôi. 

Mao Chủ tịch: Chúng ta chẳng có ấn tượng gì sâu sắc lắm về nước Pháp cả. 

Thủ tướng Chu: Bỉ cũng có tham gia nữa ạ. 

Mao Chủ tịch: Gộp lại thành đúng 16 quốc gia. 

Thủ tướng Chu: Trừ Lý Thừa Vãn ra thì là 15 nước. 

Mao Chủ tịch: Thế nhưng giống hệt như chiến tranh Việt Nam, một thằng Nhật Bản, một thằng Tưởng Giới Thạch, tuyệt nhiên đều không dám tham gia. 

Phạm Văn Đồng: Bọn chúng quả là khôn ngoan thật đấy. 

Mao Chủ tịch: Đúng thế. 

Phạm Văn Đồng: Đôi khi chúng tôi vẫn canh cánh lo sợ Nhật Bản sẽ tham chiến nhảy vào. 

Mao Chủ tịch: Nhật Bản chắc là sẽ không tham gia đâu. Nó dùng kinh tế để giúp đỡ cho một tay thì có lẽ là có khả năng. Chế tạo vũ khí đạn dược thì nó giỏi kiếm tiền lắm. Người Mỹ hồi trước tôi thấy nó tự đánh giá năng lực sức mạnh của bản thân quá cao. Bây giờ bọn chúng lại quay về cái thủ đoạn cũ rích ngày xưa, phân tán binh lực quá mức rồi. Điều này không chỉ có mỗi chúng ta nói vậy đâu, mà ngay cả Nixon cũng phải thừa nhận như thế. Nó chẳng những phân chia rải rác binh lực ở châu Mỹ, châu Âu, châu Á tơi tả thế này, mà ngay ở châu Á thì binh lực của nó cũng tản mác khắp nơi. Ở Nam Triều Tiên, nó vẫn còn giữ hơn 4 vạn quân với hai sư đoàn. Nói về lục quân thì ở Hawaii có một căn cứ một sư đoàn. Các căn cứ không quân và hải quân của nó cũng đều phải cắt cử người túc trực canh gác bảo vệ. Các đồng chí Việt Nam các cậu có lẽ chủ yếu nhìn thấy máy bay của Mỹ, thấy 9 sư đoàn 4 lữ đoàn của Mỹ. Nhưng các cậu cũng phải đứng ở góc độ giai cấp thống trị của nước Mỹ mà tính toán suy xét thay cho chúng nó chứ lị. Nếu đẩy cậu lên làm Tổng thống Mỹ, thì cậu sẽ xử lý ra sao? Hồi đầu tôi không dám tin là nó dám đánh miền Bắc Việt Nam, sau này lời nói đó không còn linh nghiệm nữa. Bây giờ nó không ném bom miền Bắc Việt Nam nữa, thì cái câu nói đó lại linh nghiệm trở lại. Có lẽ một ngày nào đó nó lại khôi phục lại việc ném bom, thế là lời nói của tôi lại đâm ra không linh nữa rồi. Nhưng sẽ có một ngày nó lại linh ứng, rồi nó lại phải ra lệnh đình chỉ ném bom cho mà xem. Cho nên các cậu dự liệu sẵn mấy phương án chuẩn bị từ trước thì tôi thấy vẫn là tốt hơn cả. Tóm lại mà nói, suốt bao nhiêu năm nay trôi qua, lực lượng lục quân của nó tuyệt nhiên không hề tấn công vào miền Bắc Việt Nam, nó cũng chẳng hề phong tỏa cảng Hải Phòng, lại càng không ném bom phá hoại khu vực nội thành Hà Nội. Rõ ràng là nó vẫn còn chừa lại một đường lui, đánh cờ là phải biết chừa đường biến hóa đấy. Có những lúc nó lớn tiếng gào thét đòi "truy cùng diệt tận". Thế nhưng máy bay của các cậu bay qua bay lại rợp trời ngay trên lãnh thổ nước ta mà nó có dám "truy cùng diệt tận" đâu cơ chứ. Cho nên những lời đó của nó toàn là lời nói suông phét lác cả thôi. 

Phạm Văn Đồng: Tất cả những điểm này chúng tôi đều đã lưu tâm kỹ càng cả rồi. 

Mao Chủ tịch: Các cậu đều đã lưu tâm hết rồi chứ? Máy bay của các cậu bay qua bay lại trên các sân bay của chúng tôi, bọn chúng hoàn toàn không hề đả động đến nửa lời. Hay ví dụ như, Trung Quốc có từng ấy con người đang làm việc ở chỗ các cậu, bọn chúng thừa biết tỏng đi chứ, thế mà nó chẳng thèm nhắc đến một chữ nào, làm như thể chẳng có chuyện đó xảy ra bao giờ vậy. 

Phạm Văn Đồng (cười): Nó "không biết" mà lị.

Mao Chủ tịch: Thế nhưng hiện nay những người không có tác dụng gì nữa thì có thể rút bớt về nước được rồi đấy, các cậu đã thảo luận về việc này chưa? 

Thủ tướng Chu: Chúng tôi đã đề xuất rồi, định sẽ bàn bạc kỹ với các đồng chí ấy, đồng chí Lý Ban sẽ tiếp tục ở lại, ngoài ra còn có ngài Đại sứ và Tùy viên quân sự nữa, chúng tôi dự tính sẽ bàn bạc lại với họ. 

Mao Chủ tịch: Nếu như sau này bọn chúng lại kéo đến nữa, thì chúng tôi lại cử người ra ngoài thôi có gì đâu! 

Phạm Văn Đồng: Chúng tôi sẽ suy xét thật thấu đáo vấn đề này. 

Mao Chủ tịch: Các cậu hãy cân nhắc xem, lực lượng nào có thể giữ lại, lực lượng nào không cần thiết phải giữ, phần nào hữu ích cho các cậu thì cứ giữ lại, còn hiện tại chưa có ích gì thì cứ rút về trước. Đợi đến tương lai nếu như lại cần đến nữa thì hẵng cử sang sau. 

Phạm Văn Đồng: Chúng tôi xin lĩnh hội ý kiến sâu sắc của Mao Chủ tịch. 

Mao Chủ tịch: Chuyện này cũng giống hệt như việc máy bay của các cậu mượn sử dụng các sân bay của Trung Quốc vậy, cần di chuyển cất cánh khi nào thì cứ việc tận dụng khi ấy, hiện tại không cần đến nữa thì tạm ngưng không dùng. Đại khái là thế. Tôi hoàn toàn ủng hộ phương châm chiến lược của các cậu, bản thân tôi vốn dĩ chủ trương vừa đánh vừa đàm. Trong chúng ta có một số đồng chí, cứ hay lo sợ các cậu sẽ sập bẫy của người Mỹ. Tôi thấy chắc chắn sẽ không đâu. Cuộc đàm phán này chẳng phải cũng giống y chang như đánh giặc đó sao? Chính trong quá trình giao chiến đánh trận mới tích lũy được kinh nghiệm rồi đúc rút ra được quy luật chứ lị! Đôi khi dĩ nhiên vẫn có những lúc sẽ phải chịu thiệt thòi sập bẫy một chút, ví dụ như các cậu từng nói lời hứa của người Mỹ hoàn toàn chẳng đáng tin một xu. 

Phạm Văn Đồng: Có những lúc chúng thậm chí còn viết hẳn ra thành văn bản trắng đen rõ ràng thế mà lật lọng nuốt lời. 

Mao Chủ tịch: Johnson từng công khai tuyên bố thẳng thừng rằng, ngay cả hiệp ước ký kết đàng hoàng đôi khi còn chẳng thèm đếm xỉa nữa là. Nhưng vạn vật sự việc suy cho cùng vẫn phải có một quy luật vận động của nó. Ví dụ như cuộc đàm phán của các cậu đây, chẳng lẽ định kéo dài đàm phán suốt 100 năm trời hay sao? Thủ tướng của chúng tôi đã nói rồi, Nixon mà còn tiếp tục đàm phán thêm hai năm nữa mà vẫn không giải quyết dứt điểm được vấn đề, thì nhiệm kỳ tổng thống tiếp theo của hắn ta chắc chắn sẽ gay go khốn đốn to. (Chỉ về phía Lê Thanh Nghị) Vị đại biểu chủ chốt trong bàn đàm phán chính là vị này đây chứ ai? 

Thủ tướng Chu: Thưa vâng, chính là đồng chí Lê Thanh Nghị. Còn vị đại biểu trực tiếp đàm phán là đồng chí Xuân Thuỷ, hiện nay có thêm cả đồng chí Lê Đức Thọ nữa ạ. 

Mao Chủ tịch: Ồ! Hóa ra đều mang họ Lê cả à. 

Phạm Văn Đồng: Đúng như Mao Chủ tịch vừa mới phân tích lúc nãy, chúng tôi là kiên định thực hiện chiến lược vừa đánh vừa đàm. Nhưng bắt buộc phải đánh đến một mức độ nhất định nào đó, thì kẻ thù mới ngoan ngoãn chịu ngồi xuống bàn đàm phán. Mà dẫu có chịu ngồi xuống bàn đàm phán rồi thì vẫn phải tiếp tục đánh tiếp. Chỉ có làm như vậy chúng ta mới chiếm thế thượng phong, mới có thể đứng ở tư thế của một kẻ chiến thắng, của một bên cường thế, của một con người ôm ấp quyết tâm chiến đấu đến cùng để cất lời phát biểu. Đồng thời phải vạch trần cho kẻ thù tận mắt nhìn thấy kết cục bại trận thảm hại tất yếu của chúng. Lập trường thái độ của nước ta từ trước đến nay vẫn luôn kiên định nhất quán như vậy. Nếu không áp dụng dứt khoát lập trường thái độ này thì tuyệt đối không tài nào đánh thắng nổi kẻ thù đâu. Miền Nam nước ta bắt buộc phải tiếp tục kiên trì chiến đấu, phải giáng những đòn sấm sét mãnh liệt vào đầu kẻ thù, đồng thời phải đẩy mạnh phát triển cao độ các cuộc đấu tranh chính trị. Tình hình miền Nam hiện nay vô cùng khả quan tốt đẹp. Cuộc hội đàm Paris đối với nhân dân miền Nam chính là một nguồn cổ vũ khích lệ tinh thần hoàn toàn mới mẻ. Các đồng bào ruột thịt của chúng ta đều nhất trí cho rằng, miền Bắc đã đánh cho kẻ thù tơi bời hoa lá rồi, thì miền Nam nhất định cũng sẽ đánh bại hoàn toàn lũ cướp nước. 

Mao Chủ tịch: Nghe nói sau khi nghe tin về cuộc đàm phán, đám lính Mỹ đã hò reo sung sướng ăn mừng cơ à. Không biết tin đó là thật hay giả vậy? 

Mười Cúc: Xin được báo cáo lên Mao Chủ tịch. Lính Mỹ sau khi nghe tin sắp đàm phán thì mừng rỡ vô cùng, bọn chúng tổ chức tiệc tùng ăn mừng linh đình. Mỹ ra lệnh bắt phải tiếp tục xung trận đánh nhau, thế nhưng vô số các đơn vị quân đội Mỹ nhất quyết cự tuyệt không chịu ra trận. Có những tên lính Mỹ thậm chí còn hí hoáy viết vội lên mũ sắt của mình dòng chữ nguệch ngoạc rằng: "Tôi sắp sửa được về nước Mỹ rồi, xin ơn trên đừng bắn tôi nhé." Bọn lính ngụy Sài Gòn thì hoảng loạn vía hồn. Rất nhiều kẻ buông lời oán trách, bảo rằng tên Nguyễn Văn Thiệu muốn đánh thì tự xách súng ra mà đấm đá ở Khe Sanh ấy: Toàn bộ hệ thống nhân sự ngụy quân ngụy quyền đều hoảng loạn cuống cuồng cả lên. Còn đồng bào, chiến sĩ và các cán bộ miền Nam chúng tôi thì vui mừng hớn hở vô kể. Chúng tôi nhìn nhận đây chính là một thời cơ ngàn vàng, chúng ta càng phải giáng những đòn sấm sét mãnh liệt hơn nữa vào đầu thù. Chúng ta nhận thấy rõ ràng rằng, chính nhờ những đòn đánh sấm sét liên hồi đó, đã ép buộc Mỹ phải tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc. Hiện nay miền Nam phải càng đánh mạnh hơn nữa, nhằm bức bách nước Mỹ phải gánh chịu thất bại hoàn toàn. 

Mao Chủ tịch: Lính Mỹ hò reo ăn mừng vì mong ước được đàm phán hòa bình, thế thì tốt chứ sao. Không biết cái tâm lý muốn vác va li về nhà ấy là chỉ chiếm một bộ phận, hay là số đông đảo hả? 

Mười Cúc: Thưa, tình trạng ấy chiếm số lượng lớn đấy ạ. Hiện nay chúng ta một mặt thì đẩy mạnh cường độ chiến đấu chiến trường, đồng thời cũng tăng cường mạnh mẽ công tác binh vận địch vận ngụy vận. 

Mao Chủ tịch: Thế thì tốt. Nghe nói lính Mỹ bây giờ cũng biết chui rúc hầm địa đạo rồi cơ à, các cậu cũng đào hầm trú ẩn, thế vào mùa mưa lũ thì phải xoay sở đối phó ra sao? 

Mười Cúc: Những ngày mùa mưa tầm tã, chúng tôi dùng bạt nilon dày để che chắn phủ kín lên trên, ở những vùng trũng có mực nước ngầm dâng cao thì chúng tôi tiến hành củng cố xây đắp các công sự ngay trên mặt đất, rồi lấy lớp đất dày đắp chồng lên phía trên ngụy trang. 

Thủ tướng Chu: Mùa mưa dầm dề ở trỏng, quần áo trang phục của các đồng chí bị ẩm ướt là chuyện thường xuyên xảy ra. 

Mao Chủ tịch: Mùa mưa kéo dài mấy tháng lận? 

Mười Cúc: Thưa, kéo dài tận 6 tháng lận ạ. 

Mao Chủ tịch: Lâu thế cơ à? 

Mười Cúc: Lượng mưa trút xuống xối xả tập trung cao điểm nhất là trong 3 tháng, cụ thể là tháng 5, tháng 6, tháng 7. 

Mao Chủ tịch: Thế hiện tại đang là mùa khô phải không? 

Mười Cúc: Dạ thưa, hiện nay đang là giai đoạn cuối mùa mưa chuẩn bị bước sang mùa khô ạ. 

Phạm Văn Đồng: Đất nước hình chữ S của chúng tôi trải dài hẹp ngang, cho nên đặc điểm khí hậu thời tiết cũng không hoàn toàn đồng nhất ở mọi miền. 

Mười Cúc: Thưa Bác Mao, Bác Hồ và Bộ Chính trị Trung ương Đảng Lao động yêu cầu chúng tôi ra miền Bắc để báo cáo tường tận tình hình chiến sự miền Nam đồng thời tiếp nhận những chỉ thị sáng suốt. Cũng giống như mọi lần trước đây, Bác Hồ và Bộ Chính trị Trung ương Đảng yêu cầu chúng tôi cùng đi chung với đoàn của các đồng chí Phạm Văn Đồng và Lê Thanh Nghị ra đến chốn này, để trực tiếp báo cáo tình hình chiến sự miền Nam lên Mao Chủ tịch, Phó Chủ tịch Lâm Bưu cùng các vị lãnh đạo cấp cao khác của Trung Quốc. Hôm bữa chúng tôi được nghe đồng chí Chu Ân Lai truyền đạt lại những lời biểu dương, khích lệ đầy ân tình mà Mao Chủ tịch dành cho chúng tôi, anh em ai nấy đều vô cùng phấn khởi xúc động. 

Mao Chủ tịch: Chính là những lời tâm tình được trao đổi ngay tại căn phòng này đây. 

Mười Cúc: Khoảng thời gian qua, cứ mỗi lần chúng tôi giành được một thắng lợi vang dội nào đó trên chiến trường, là Mao Chủ tịch lại trực tiếp viết thư thăm hỏi, hoặc trực tiếp ban những lời huấn thị ân cần, những bức thư và lời huấn thị vàng ngọc đó chính là nguồn động viên cổ vũ vĩ đại nhất đối với toàn thể cán bộ chiến sĩ miền Nam chúng tôi. Đồng bào, chiến sĩ và cán bộ miền Nam chúng tôi đều nhận thức sâu sắc một cách rành mạch rằng, trong mỗi một chiến công hiển hách mà chúng ta gặt hái được, đều mang đậm ân tình và sự viện trợ to lớn vô giá mà Mao Chủ tịch, Đảng Cộng sản Trung Quốc và nhân dân Trung Quốc anh em đã dành cho chúng tôi. 

Mao Chủ tịch: Đóng góp của chúng tôi có đáng là bao đâu, chủ yếu vẫn là nhờ vào nỗ lực tự thân của các cậu chứ. 

Mười Cúc: Thưa là sự viện trợ vô cùng to lớn ạ. 

Mao Chủ tịch: Các cậu là một quốc gia thống nhất, một đảng phái thống nhất, một quân đội thống nhất, một khối nhân dân thống nhất, bất luận là miền Nam hay miền Bắc, tất thảy đều chung một ý chí đồng lòng nhất trí, thế là tuyệt nhất rồi. 

Mười Cúc: Đối với chúng tôi thì sự hỗ trợ về tinh thần chính là món quà quý giá quan trọng nhất. Cho nên bất luận chúng tôi vấp phải những khó khăn trở ngại hay chiêu trò hống hách nào đi chăng nữa, chỉ cần có sự hậu thuẫn viện trợ của Đảng và nhân dân Trung Quốc anh em, thì dẫu phải đánh lâu dài đến chừng nào đi nữa, chúng tôi cũng dư sức đánh đến cùng. Sự viện trợ về vật chất cũng đặc biệt quan trọng không kém. Sở dĩ chúng tôi bức ép lũ giặc Mỹ phải chui rúc trốn chui trốn lủi dưới các đường hầm địa đạo, bí quyết cốt lõi chính là nhờ vào kho vũ khí trang bị do Trung Quốc cung cấp. Ngay cả trái tim đầu não Sài Gòn của chúng nó hiện nay cũng không còn lấy một chút an toàn nào nữa, điều này cũng nhờ cậy hoàn toàn vào vũ khí của Trung Quốc đấy ạ. 

Mao Chủ tịch (cười lớn): Xem ra cậu mang nặng tư tưởng "thuyết duy vũ khí" rồi nha. (cười) 

Phạm Văn Đồng: Riêng về điểm này thì thú thực là chúng tôi quả thật có hơi mang một chút tư tưởng duy vũ khí thật ạ. 

Mười Cúc: Tất nhiên nhân tố con người là quyết định hàng đầu, nhưng ngặt nỗi không có vũ khí trang bị thì hoàn toàn không tài nào đánh đấm gì nổi ạ. 

Mao Chủ tịch: Đâu thể chỉ cậy mỗi vào hai bàn tay trắng không được đâu, trong tay kiểu gì cũng phải có sẵn vũ khí chứ lị. 

Mười Cúc: Y như lời Mao Chủ tịch đã đúc kết, đó là công thức gậy trường súng bộ binh kết hợp với cơm nắm hạt muối. 

Mao Chủ tịch (cười): Thế thì hóa ra tôi đây cũng có hơi nhiễm chút tư tưởng duy vũ khí rồi còn gì. 

Phạm Văn Đồng: Trung Quốc vừa cấp vũ khí đạn dược, lại vừa chu cấp cả lương thực thực phẩm cho chúng tôi nữa. 

Mười Cúc: Toàn thể cán bộ và chiến sĩ chúng tôi đang trực tiếp chiến đấu ở chiến trường miền Nam đều ghi khắc rõ mười mươi trong lòng sự quan tâm sâu sắc của Mao Chủ tịch đối với tình trạng sức khỏe thể chất của anh em, ngoài vũ khí trang bị ra còn chu cấp chu đáo cả các mặt hàng thực phẩm phụ gia dinh dưỡng nữa. 

Mao Chủ tịch: Đã vận chuyển vào đến nơi trong trỏng được ít nào chưa? 

Mười Cúc: Một phần đã được vận chuyển an toàn vào đến nơi rồi ạ, bao gồm cả trứng bột, đậu bột, với lại cả mì chính (bột ngọt) nữa. 

Phạm Văn Đồng: Đều là những thứ chất lượng rất tốt ạ: 

Mao Chủ tịch (cười): Phải gửi lời cảm ơn ngài Sihanouk đấy nhé. 

Phạm Văn Đồng: Bản chất con người vị Sihanouk này thế nào chúng tôi nắm rõ mười mươi ạ. 

Mao Chủ tịch (cười): Hắn chẳng qua chỉ muốn vòi vĩnh chút tiền mãi lộ qua đường ấy mà. Bỏ ra chút đỉnh phí mãi lộ là hoàn toàn khả thi, rất đáng đồng tiền bát gạo, vô cùng đáng giá. 

Phạm Văn Đồng: Chúng tôi đã cẩn thận tính toán sổ sách rồi, khoản tiền mãi lộ này tính ra còn béo bở to lớn hơn cả con số viện trợ Mỹ rót cho hắn ấy chứ. 

Mao Chủ tịch: Chuẩn xác. 

Mười Cúc: Ngày trước số tiền viện trợ bọt bèo mà Mỹ bố thí cho Campuchia mỗi năm tính ra chưa tới nổi hai chục triệu đô la Mỹ, thế mà hiện nay khoản tiền mãi lộ hằng năm mà Trung Quốc chi ra đã vượt xa con số con cọp đó rồi. Bọn chúng giúp đỡ chúng ta suy cho cùng cũng là đem lại mối lợi to lớn cho chính bản thân chúng nó mà thôi. 

Mao Chủ tịch: Đúng thế. 

Phạm Văn Đồng: Mối hời to lớn nhất mà chúng nó thu về được chính là nhờ có chúng ta đứng ra che chở bảo vệ bình yên cho ngài Sihanouk, toàn bộ các tuyến biên giới của hắn đều do lực lượng miền Nam Việt Nam gánh vác bảo vệ chắc chắn. 

Mười Cúc: Lại cộng thêm việc Trung Quốc nhà ta không ngừng khéo léo tranh thủ lôi kéo ông ta nữa. 

Mao Chủ tịch: Tên này tính khí cứ lật à lật đật dao động ba phải luôn mồm. Hắn ta vô cùng khiếp sợ viễn cảnh nước Mỹ rút sạch quân đi mất, hắn cứ tru tréo xin xỏ Mỹ đừng có mà rút sạch biến đi đâu hết, mới đây hắn vừa rêu rao hai bận ngay tại Paris kìa, hắn bảo là đám lính Mỹ chớ có dại dột đồn trú lì lợm ở Campuchia làm gì, cứ phăng phăng kéo sang đồn trú ở Philippines, Thái Lan hay những xó xỉnh đấy cho lành, để tránh việc bị Trung Quốc đánh dằn mặt xâm lược chúng nó, tuy nhiên cái điệp khúc hắn oang oang đó chính là một dấu hiệu phơi bày thực trạng, đó là người Mỹ đang nôn nóng muốn rút quân chuồn thẳng. hễ cứ hục hặc muốn rút, là ngài Sihanouk lập tức vắt chân lên cổ hoảng vía vãi linh hồn, bên Thái Lan cũng được một phen quắn quéo hoảng loạn, và kẻ vỡ mật đầu tiên chính là tên Nguyễn Văn Thiệu. Cho nên bức tranh thế giới hiện tại quả là một mớ bòng bong hỗn loạn vô cùng. Hàng đống quốc gia bản thân chẳng có lấy chút thực lực nào trong tay, suốt ngày chỉ chăm chăm ngửa tay dựa dẫm vào các nước lớn cường quốc để tìm kiếm sự che chở bảo vệ, hệt như cái kiểu của ngài Sihanouk vậy đó. Ngay cả tầng lớp tư bản công nghiệp Nhật Bản hiện nay cũng đang chết thèm khát sự hiện diện bấu víu vào nước Mỹ. Nhật Bản lớn tiếng ra rả khoe khoang rằng nó hoan nghênh hoan hỉ chào đón các cuộc đàm phán hòa bình, nhưng thực chất thâm tâm tôi dám cá là nó chẳng mặn mà hoan nghênh gì cho cam đâu, bởi vì có chiến tranh loạn lạc nổ ra thì lũ tư bản chủ nghĩa chúng nó mới tha hồ vớ bẫm phất lên làm giàu sụ được chứ, ngập ngụa số lượng khổng lồ các loại trang thiết bị quân khí đạn dược của quân đội Mỹ kỳ thực đều do một tay các nhà máy xí nghiệp của Nhật Bản chế tạo gia công ra cả đấy. 

Phạm Văn Đồng: Chúng tôi từ lâu cũng đã tinh ý nhận ra điểm mấu chốt này, và chính chúng tôi cũng cảm thấy vô cùng quái gở khó hiểu. Xét trên mọi phương diện cục diện thì có vẻ như người Nhật đang muốn ra điều bày tỏ thành ý đóng góp chút ít công sức khiêm tốn vào việc kết thúc cuộc chiến tranh này, nhưng rốt cuộc thực hư ra sao thì vẫn phải tùy thuộc vào tình hình thực tế diễn biến hành động của bọn chúng thế nào đã. 

Mao Chủ tịch: Miệng nam mô bụng một bồ dao găm, có những kẻ ngoài miệng thì thào nói đằng này, nhưng trong thâm tâm đen tối lại tính toán mưu mô ngầm nghĩ ngợi một nẻo hoàn toàn khác đấy. Hồi chiến tranh Triều Tiên vừa mới ngưng tiếng súng ký kết hiệp định đình chiến một cái, là hàng loạt các doanh nghiệp xí nghiệp công nghiệp của Nhật Bản lăn đùng ra phá sản sập tiệm ngay lập tức, nguyên nhân đơn giản vì chúng thích nấp sau lưng xúi giục đám lính Mỹ xông lên đổ máu chiến đấu, còn chúng thì ngồi mát ăn bát vàng đút túi khoản lợi nhuận kếch xù. 

Phạm Văn Đồng: Chiêu bài chiến lược đó quả là thượng sách thượng hạng. 

Mao Chủ tịch: Tông chi họ hàng chiến lược này bao gồm cả giai cấp tư bản nước Philippines nữa, chúng cũng chẳng thèm cắt cử tung ra lấy nổi dăm ba mươi mống lính tòng quân nào đáng kể, nhưng ngược lại chúng lại hoan hỉ dâng hiến dải đất Philippines làm căn cứ hậu phương nghỉ dưỡng dưỡng sức cho đám lính Mỹ tung hoành, nhờ đó mà lũ tư bản chúng tha hồ vơ vét béo bở làm giàu. Nước Thái Lan cũng giở thói đục nước béo cò y hệt như thế. 

Phạm Văn Đồng: Âm mưu thủ đoạn của Thái Lan chúng tôi nhìn thấu tận can qua rõ mười mươi rồi. Nhưng chung quy quyết định số phận lính Mỹ phải xéo đi hay được ở lại, quyền quyết định tối cao đó tuyệt đối không nằm trong lòng bàn tay của bọn chúng, mà nằm gọn lỏn trong ý chí quyết tâm sắt đá của nhân dân Việt Nam chúng tôi. Toàn thể khối nhân dân Việt Nam chúng tôi nhất tề ôm ấp ý chí quyết tâm đánh tới bến, kiên quyết tống cổ toàn bộ lũ đế quốc Mỹ cút xéo hết sạch ra khỏi bờ cõi. Chúng tôi đã lên sẵn phương án chiến lược từ nay về sau sẽ tập trung toàn bộ binh hùng tướng mạnh dồn dập dã vào mặt chiến trường miền Nam, mở ra những chiến dịch đánh lớn mang tính quyết định. 

Mao Chủ tịch: Cách thức đánh đấm trong chiến dịch mùa xuân vừa rồi của các cậu thể hiện tư duy khá thông minh nhạy bén. Trước đây tôi từng gợi ý hỏi xem các cậu có thể nhân cơ hội đánh một trận vang dội mang tầm vóc cỡ chiến dịch Điện Biên Phủ hay không. Hồi đó chúng tôi đâu có nắm được phương pháp đánh chia cắt chiến lược của các cậu đâu cơ chứ. Bát trận đồ chia cắt cô lập đó lợi hại đến thế là cùng ư? Có phải là xé nhỏ địa bàn từng tỉnh lẻ ra để chia cắt cô lập hoàn toàn chúng nó không vậy? 

Mười Cúc: Thưa vâng, chính xác là thế ạ. 

Phạm Văn Đồng: Tuy nhiên diễn biến cục diện ấy vẫn không hề làm ảnh hưởng chút nào đến đại cục bao vây chặt chẽ quân địch ngay tại sào huyệt Sài Gòn, cũng như các căn cứ sào huyệt nội địa khác cùng toàn bộ các tuyến huyết mạch giao thông đường bộ. Chúng tôi đương nhiên cũng đã suy tính đến việc tổ chức đánh những trận quyết chiến điểm cao quy mô lớn tựa như Điện Biên Phủ vậy. Nhưng muốn đánh thắng những trận đại chiến tầm vóc cỡ đó, bắt buộc công tác trinh sát chuẩn bị phải thật sự chu đáo nắm chắc phần thắng mười mươi trong tay thì mới được phép động binh. 

Mao Chủ tịch: Chuẩn xác, điều kiện tiên quyết là phải xây dựng được hẳn một vùng căn cứ địa hậu phương vững chãi thì đánh mới thuận buồm xuôi gió. Nếu không có sẵn hậu phương thì việc vừa di chuyển vừa kết hợp tập trung đại quân đánh những trận lớn sẽ thiên vạn lần vô cùng khó khăn. Còn thêm một vấn đề nhức nhối nữa là bộ máy chính quyền bù nhìn tay sai đang run lẩy bẩy khiếp sợ Mặt trận Dân tộc Giải phóng tột độ. Giới quan sát phân tích tình hình nước Mỹ, có người nhận xét rằng lực lượng thực sự có hiệu lực tối cao, có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong lòng đại đa số quần chúng nhân dân miền Nam, tuyệt nhiên không phải thuộc về phe cánh tập đoàn bù nhìn Sài Gòn, mà chính là Mặt trận Giải phóng. Quan điểm này không phải được phát biểu trong nghị viện quốc hội đâu, mà được phản ánh qua các ngòi bút phóng viên báo chí phương Tây, tuy nhiên họ không tiện công khai nêu đích danh cụ thể, mà chỉ lấp lửng gọi chung chung là những nhân vật có trọng trách trong giới chức trách chính quyền. Bản chất vấn đề cốt lõi đặt ra là ai mới đích thị là chính quyền có uy tín chân chính đại diện thực thụ tại miền Nam, là Nguyễn Văn Thiệu hay là Nguyễn Hữu Thọ? Nan đề bài toán chỉ đơn giản có thế. Cho nên ngoài miệng bề nổi thì bọn chúng tha hồ tung hô bốc bét Nguyễn Văn Thiệu ghê gớm cỡ nào, lại còn tung tin hắn không thèm cất bước sang Paris tham gia đàm phán, nhưng thực tế hậu trường đằng sau lại hoàn toàn trái ngược một trời một vực. Nước Mỹ thừa hiểu tỏng một điều rằng nếu không có sự tham gia của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ngồi vào bàn đàm phán thì muôn đời cái sự vụ này đố tài năng nào tháo gỡ giải quyết nổi. Các cậu đã từng kinh qua tài liệu đó bao giờ chưa? 

Mười Cúc: Thưa chúng tôi đã nghiên cứu kỹ rồi ạ, hiện tại tình thế của bọn chúng đang lâm vào cảnh khốn đốn cùng quẫn tột cùng. 

Mao Chủ tịch: Thứ mà nước Mỹ thực tâm nể trọng nể nang chính là chính phủ và nhân dân Việt Nam anh hùng do Hồ Chủ tịch vĩ đại làm ngọn cờ đầu, chính là Mặt trận Giải phóng do đồng chí Nguyễn Hữu Thọ lèo lái lãnh đạo, chứ chúng thèm khát chấp nhận cái đống bù nhìn nhếch nhác của Nguyễn Văn Thiệu vào đâu. Bởi vì lũ đó hoàn toàn bất tài vô dụng, chẳng có chút sức nặng hiệu lực thực tế nào cả. 

Phạm Văn Đồng: Chuẩn ạ. 

Mao Chủ tịch: Nước Mỹ đã vung vãi ném cho lũ chúng đống tiền của kếch xù, nhưng phần lớn số ngân sách béo bở đó đều bị bọn chúng âm thầm đút lót nhét đầy vào túi riêng của chúng nó cả rồi còn đâu. 

Phạm Văn Đồng: Tên đại diện bù nhìn do Nguyễn Văn Thiệu cử phái lỉnh kỉnh sang tận Paris hách dịch phát biểu văng mạng vài câu mang âm hưởng chống đối Mỹ. Hồi đó phái đoàn đại biểu của chúng ta liền chất vấn thẳng thừng Harriman, hỏi cớ sao các ông lại cả gan cho phép tên tay sai đó thỏa thích chửi rủa nước Mỹ té tát như vậy. Harriman liền lươn lẹo chống chế rằng, hắn ta sở dĩ phải thốt ra những lời xấc láo đó chẳng qua chỉ cốt để che đậy đánh bóng tẩy trắng vớt vát thể diện nhằm chứng minh cho thiên hạ thấy hắn không phải là một con rối bù nhìn đấy thôi mà. 

Mao Chủ tịch: Bản chất thâm tâm nó hoàn toàn hoan hỉ ngầm đồng tình việc hắn mượn gió bẻ măng chửi Mỹ ấy chứ. Cái ê-kíp bộ xậu của Harriman e rằng sắp tới thế nào cũng phải tiến hành trảm tướng thay máu hàng loạt thôi. Nixon chắc chắn sẽ tống cổ phái sang một đám tay chân ê-kíp diện mạo hoàn toàn mới. 

Phạm Văn Đồng: Chuyện này là trăm phần trăm tất yếu rồi ạ. Thưa đồng chí Lê Đức Anh, cậu có phần nội dung quan trọng nào muốn trực tiếp báo cáo lên Mao Chủ tịch nữa không? 

Lê Đức Anh: Kính thưa Mao Chủ tịch, tôi xin phép được đại diện báo cáo trước Mao Chủ tịch rằng, hiện tại đại bộ phận các lực lượng vũ trang quân đội của chúng tôi đang tích cực tiến hành đợt chỉnh huấn chính trị và chỉnh huấn quân sự quy mô sâu rộng. Đồng thời đang khẩn trương công tác chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận số lượng lớn vũ khí trang bị hiện đại do Mao Chủ tịch và Đảng Cộng sản Trung Quốc viện trợ cung cấp, hăng hái luyện tập rèn quân bách chiến bách thắng, nhằm mục đích chuẩn bị xung trận tung những đòn ác liệt hơn nữa trong thời gian tới, dũng mãnh đập nát hoàn toàn những binh đoàn chủ lực tinh nhuệ sừng sỏ nhất của nước Mỹ ngay giữa lòng chiến trường miền Nam lửa đạn. Đây cũng chính là tư tưởng chỉ đạo quán triệt chấp hành nghiêm ngặt chỉ thị tối cao của Bác Hồ kính yêu. Chúng tôi hoàn toàn vững tin rằng nhờ vào kho tàng kinh nghiệm thực chiến quý báu tích lũy từ trước, trong tương lai sắp tới chúng tôi nhất định sẽ lập nên những chiến công lừng lẫy hiển hách hơn nữa. Nhân dịp diện kiến trọng thể này, tôi xin phép được báo cáo tâu lên Mao Chủ tịch, trong suốt khoảng thời gian chiến đấu vừa qua, chúng tôi đã giáng những đòn sấm sét chí mạng, làm cho các binh đoàn bộ binh tinh nhuệ sừng sỏ nhất của quân đội Mỹ như Sư đoàn Bộ binh 25, Sư đoàn Bộ binh số 1 cùng các thiết đoàn thiết giáp bị tổn thất nặng nề tê liệt nghiêm trọng. Riêng trong tháng 8, đợt tiến công vũ bão do chúng tôi phát động tại Tây Ninh đã tước đoạt sinh mạng và làm bị thương tổng cộng 12.000 tên địch xám mặt, phá hủy tơi tả gần 1.100 xe bọc thép chở quân và xe tăng các loại, đồng thời xóa sổ bẻ gãy gần 100 cỗ pháo nặng. Lực lượng bộ binh dũng mãnh của chúng tôi xung phong ào ạt thẳng tiến đối đầu trực diện với xe tăng địch, khiến cho lũ kỵ binh cơ giới bọc thép đối phương hoảng loạn quăng xe tháo chạy. Bọn chúng nghe danh lực lượng bộ binh ta là cắt tai cúp đuôi run lẩy bẩy khiếp đảm, nguyên do tối thượng chính là vì bộ binh ta đã được trang bị thứ vũ khí tối tân thần kỳ do Mao Chủ tịch truyền trao, đó chính là súng chống tăng B40. 

Mao Chủ tịch: Uy lực sát thương của thứ đồ chơi đó lợi hại lắm hả cậu? 

Lê Đức Anh: Hạng nặng chuyên trị chuyên phá xe tăng cực kỳ lợi hại kinh hồn bạt vía luôn thưa Bác, hễ đạn vừa chạm mục tiêu là chiếc xe tăng gầm rú bùng cháy ngùn ngụt ngay lập tức, đám lính Mỹ bên trong bị nướng chín dập thây thành một đống bầy nhầy bên trong khoang chiến đấu, chính vì vậy mà bọn chúng khiếp đảm sợ hãi súng B40 như sợ cọp cái vậy. 

Mao Chủ tịch: Ngày trước hồi thời kỳ chúng ta đánh đuổi phát xít Nhật làm gì đã có nổi thứ bảo bối lợi hại này trong tay đâu cơ chứ. 

Hoàng Vĩnh Thắng: Ngay cả trong giai đoạn chiến tranh Giải phóng nước nhà sau này chúng ta cũng chưa hề được trang bị thứ này ạ. 

Thủ tướng Chu: Tới tận thời kỳ chiến tranh kháng chiến chống Mỹ cứu nước ở Triều Tiên lúc bấy giờ chúng ta vẫn chưa có đâu ạ. 

Mao Chủ tịch: Lịch sử tiến hóa trang bị chiến đấu bây giờ so với thời kỳ ngày xưa ấy quả thực đã có sự thay đổi một trời một vực rồi. 

Phạm Văn Đồng: Chỉ cần trúng một phát đạn là chiếc xe tăng kềnh càng lập tức tan chảy biến dạng bốc cháy rụi thành tro xỉ. 

Lê Đức Anh: Đám lính Mỹ kẹt lỳ bên trong cỗ xe tăng bị ngọn lửa hỏa ngục thiêu rụi nướng chín quắt queo ngửi hệt như món thịt heo sữa quay thui thơm phức vậy. 

Mười Cúc: Ngay cả loại xe tăng hạng nặng trọng lượng tới 41 tấn giáp dày cộm cũng không tránh khỏi thảm cảnh bắt lửa bốc cháy ngút trời. 

Mao Chủ tịch: Thế thì xem ra phải ra lệnh viện trợ cường độ cao, cấp thêm thật nhiều các loại súng phóng B40 này cho các cậu mới phải đạo. 

Hoàng Vĩnh Thắng: Công tác vận chuyển hậu cần đường xa hiện đang gặp muôn vàn khó khăn trắc trở. Dòng súng phóng B40 thì trọng lượng nhẹ dễ vác đi lại nên dễ vận chuyển hơn, ngặt nỗi nan giải nhất vẫn là nguồn cung cấp đạn dược hỏa lực đi kèm theo của nó ạ. 

Lê Đức Anh: Tinh thần chiến đấu của lũ ngụy quân Sài Gòn hiện nay hễ cứ trông thấy lính Mỹ là bản lĩnh tụt dốc thảm hại, trong thâm tâm chúng ở một mức độ nào đó đã hoàn toàn sụp đổ mất hết niềm tin vào quan thầy Mỹ rồi. 

Mao Chủ tịch: Ý cậu là lũ ngụy quyền chúng đã chán ghét khinh bỉ ra mặt lũ lính Mỹ rồi phỏng? 

Lê Đức Anh: Lính Mỹ thì khinh bỉ miệt thị ra mặt lũ ngụy quân nhút nhát, còn lũ ngụy quân thì nơm nớp mất niềm tin vào lính Mỹ; tóm lại một câu đúc kết ngắn gọn là cả lính chư hầu, Mỹ lẫn ngụy quân Sài Gòn hễ nghe danh Giải phóng quân là tè ra quần khiếp vía tâm thần phân liệt. 

Mao Chủ tịch: Đại khái tình hình thực tế chiến trường chắc là đúng y chang như vậy rồi. 

Lê Đức Anh: Vừa qua, chuỗi ngày liên tục từ ngày 25 tháng 10 kéo dài xuyên suốt cho tận đến ngày 7 tháng 11, có nguyên cả một lữ đoàn lính bộ binh Mỹ đồn trú tại miền Nam đã đồng loạt nổi dậy phản chiến bất mãn tột độ, tuyệt đối kiên quyết cự tuyệt không chịu tuân lệnh hành quân ra tuyến đầu lửa đạn nữa, đến tận thời điểm hiện tại làn sóng biểu tình bạo động vẫn đang âm ỉ sục sôi, binh đoàn phản chiến đó chính là thuộc biên chế trực thuộc Sư đoàn Bộ binh số 1 khét tiếng. Hồi tháng 8 năm nay, chính tay quân và dân tôi đã pháo kích tiêu diệt gọn gàng tên thiếu tướng Sư đoàn trưởng của cái sư đoàn sừng sỏ này toi mạng ngay tại chỗ, ngay sau khi hay tin tên tướng cướp chỉ huy bị trừ khử tùng xẻo, đám lính Mỹ thuộc biên chế sư đoàn này thay vì khóc lóc tang tóc thì chúng lại kéo nhau rôm rả mua rượu về mở tiệc tùng ca múa xập xình ăn mừng tưng bừng linh đình. 

Mười Cúc: Nguyên nhân sâu xa là bởi vì tên tướng sư đoàn trưởng này sống cực kỳ ác ôn hung hăng tàn bạo đối với binh lính dưới quyền. 

Mao Chủ tịch: Đúng là một lũ vô lại cục súc, thiếu văn minh lịch sự. 

Lê Đức Anh: Trong trận quyết chiến đánh úp Tây Ninh vang dội vừa rồi, lực lượng chủ lực ta đã chủ động giao tranh trực diện vô cùng ác liệt với tổng cộng 16 đại đội thuộc Lữ đoàn 1 của Sư đoàn Bộ binh số 25 Mỹ, kết quả oanh liệt là chúng tôi đã xóa sổ tiêu diệt gọn gàng tới 14 đại đội địch. Thống kê chiến tích này ngay cả phía nước Mỹ cũng phải bẽ bàng muối mặt thừa nhận sự thật. 

Mao Chủ tịch: Tọa độ vị trí địa lý của Tây Ninh nằm ở góc nào trên bản đồ vậy hả cậu? 

Lê Đức Anh: Thưa, nó nằm tọa lạc ngay về phía Tây Bắc của thủ phủ Sài Gòn, cách đường ranh giới giáp ranh biên giới Campuchia chừng khoảng 60 cây số đường chim bay ạ. 

Mao Chủ tịch: Đối với cái Sư đoàn 25 cộm cán đó thì chúng ta có thể gọi là vô cùng quen thuộc sành sỏi rành mạch rồi, bởi vì nó từng trực tiếp nếm mùi giáp lá cà đấm đá tơi bời với quân ta trước đây mà lị. 

Thủ tướng Chu: Chính xác là nó từng chạm trán giao tranh nảy lửa với ta trong chiến tranh Triều Tiên. 

Mao Chủ tịch: Cũng bởi vì hồi đó đồng chí Bành Đức Hoài vì nôn nóng phạm phải một vài sai lầm chiến thuật đáng tiếc, nên rốt cuộc mới để sổng mất không tiêu diệt gọn gàng triệt để được nó. Hồi thời kỳ khói lửa chiến tranh Triều Tiên đó, đồng chí Ôn Ngọc Thành lúc bấy giờ cũng tham chiến ở trỏng, cậu lúc đó giữ trọng trách chỉ huy ở đại đơn vị nào thế nhỉ? 

Ôn Ngọc Thành: Thưa Bác, lúc bấy giờ tôi đảm nhận chức vụ Tư lệnh Quân đoàn 40. Bấy giờ Sư đoàn Bộ binh số 1 của Mỹ cũng góp mặt tham chiến ác liệt ở chiến trường Triều Tiên ạ. 

Thủ tướng Chu: Sư đoàn đó đích thị là Sư đoàn Kỵ binh số 1 khét tiếng. 

Mao Chủ tịch: Còn Sư đoàn Bộ binh số 1 thì không tham gia điều động sang đó. Tuy nhiên bản thân cái Sư đoàn Kỵ binh số 1 cũng sở hữu năng lực chiến đấu thuộc hàng sừng sỏ đáng gờm phết đấy. 

Hoàng Vĩnh Thắng: Nó được mệnh danh là sư đoàn chủ lực át chủ bài cưng chiều của quân đội Mỹ mà lị. 

Mao Chủ tịch: Hồi thời điểm chúng ta trực tiếp đối đầu đánh đấm với quân Mỹ xâm lược, chiến lược của chúng ta luôn ấp ủ một tư duy chủ đạo xuyên suốt, đó là dã tâm nung nấu tìm mọi cách nuốt trọn cho bằng sạch lấy chừng một hoặc hai sư đoàn chủ lực sừng sỏ của chúng. Nhưng ngặt nỗi thực lực khi đó chưa cho phép ăn trọn được hết, nên rốt cuộc đành chỉ nuốt ngốn tiêu diệt được một phần của nó mà thôi. Tuy nhiên nếu bấy giờ chúng ta dốc toàn lực tập trung binh lực quy mô lớn để tập kích dứt điểm cái Sư đoàn 25 cộm cán đó, thì suy cho cùng xét kỹ vẫn hoàn toàn có khả năng tiêu diệt từng bước bẻ gãy nó, chỉ có điều sẽ phải chấp nhận kiên trì đánh đấm ròng rã trong suốt nhiều ngày trời, thậm chí là kéo dài suốt một hai tuần lễ liền. Bởi vì tình thế lúc bấy giờ của nó hoàn toàn bị cô lập lọt thỏm giữa vòng vây ta. 

Hoàng Vĩnh Thắng: Nguyên nhân cốt lõi khi đó là vì điều kiện trang bị vũ khí hỏa lực hậu cần của ta quá thô sơ thiếu thốn, không đáp ứng nổi yêu cầu. 

Mao Chủ tịch: Thử so sánh thực tế hỏa lực chênh lệch lúc bấy giờ xem, một sư đoàn tiêu chuẩn của quân Mỹ được trang bị tới ngót nghét 800 cỗ pháo lớn nhỏ các loại, trong khi tổng số lượng pháo của tận ba quân đoàn chúng ta gộp lại mới vừa tròn chẵn 800 cỗ pháo; nói một cách hình ảnh dễ hiểu nhất thì chỉ riêng một sư đoàn đơn độc của chúng đã sở hữu khối lượng hỏa lực pháo binh hùng hậu áp đảo vượt trội hơn cả tổng số pháo của tận 9 quân đoàn ta cộng lại, tính gộp đủ các chủng loại pháo binh. 

Phạm Văn Đồng: Tình thế thực tế hiện nay trên chiến trường miền Nam khốc liệt, năng lực trang bị hỏa lực vũ khí của quân đội Mỹ so với cái thời kỳ khói lửa ở Triều Tiên ngày xưa lại tiếp tục được đầu tư hiện đại hóa cường điệu hóa vượt bậc lên gấp bội lần rồi ạ. 

Mao Chủ tịch: Quả thực là đã được cường hóa vượt trội hơn xưa rất nhiều rồi, tính ra ngấm ngầm cũng đã trôi qua đằng đẵng 18 năm có lẻ rồi còn gì. Thấm thoắt mà thời gian trôi nhanh thật đấy hử? 

Lê Đức Anh: Kính cáo báo cáo lên Mao Chủ tịch, cục diện chiến trường hiện tại của chúng tôi đã đánh cho quân Mỹ xâm lược phải dắt díu nhau chạy thục mạng, biến khắp mọi ngóc ngách trên toàn cõi miền Nam trở thành chảo lửa nóng bỏng khiến chúng ngồi đống lửa đứng ngồi không yên, ăn ngủ chẳng đặng. Hỏa lực pháo binh lợi hại của chúng tôi hiện nay đã có thể vươn tầm vóc quất tới bất cứ ngóc ngách xó xỉnh nào ở miền Nam, cho dù đó có là những căn cứ sào huyệt quân sự được phòng thủ kiên cố cẩn mật đến mấy đi chăng nữa thì bộ đội tôi vẫn thừa sức nã pháo đập nát bình địa. 

Mao Chủ tịch (cười lớn): Lũ giặc Mỹ bù lu bù loa lên mắng nhiếc các cậu là đánh đấm vô tổ chức, đánh đấm vô đạo lý vô quy củ, tung đòn bừa bãi không phân biệt rõ ràng trằng đen phải trái gì ráo trọi, hệt như thể bản thân tụi cướp nước Mỹ chúng nó từ trước đến nay lúc nào cũng hành xử văn minh rõ ràng trắng đen phải trái lắm không bằng ấy. 

Lê Đức Anh: Bọn chúng thừa sức nhận thức rõ ràng một điều là toàn bộ kho tàng vũ khí đạn dược tối tân mà chúng tôi đang sở hữu đều do một tay Đảng và nhân dân Trung Quốc tình nghĩa viện trợ cung cấp. Dựa trên nền tảng vững chắc đó, chúng tôi hoàn toàn có một niềm tin sắt đá rằng trong chặng đường chiến đấu sắp tới chúng tôi sẽ càng đánh càng hăng, càng đánh càng giỏi, tập trung tối đa các binh đoàn chủ lực tinh nhuệ giáng những đòn quyết chiến chiến dịch tiêu diệt gọn gàng sinh lực địch quy mô khủng khiếp hơn nữa, đồng thời tiếp tục mưu lược tìm kiếm phương án chiến thuật tối ưu để tập kích bất ngờ triệt phá các căn cứ hậu phương đầu não trọng yếu của quân Mỹ. 

Mao Chủ tịch: Công tác tổ chức hội nghị chỉnh huấn chỉnh quân nội bộ đối với các cậu vào thời điểm này là vô cùng cần thiết và cấp bách. Tận dụng triệt để vỏ bọc ngụy trang hòa bình của bàn đàm phán để làm lá chắn che chở, tranh thủ quây quần lại tiến hành đóng cửa huấn luyện củng cố đội ngũ suốt mấy tháng ròng, là việc làm cực kỳ quan trọng và cần thiết. Muốn tổ chức đánh lớn thắng lớn dứt điểm những chiến dịch tầm vóc, thì tính toán quy luật ngặt nghèo trong vòng một năm trọn vẹn tối đa cũng chỉ đủ sức mở được chừng vài ba bốn trận đại chiến là kịch trần mức hạn chịu đựng rồi. Toàn bộ khoảng thời gian còn lại phần lớn phải dành cho việc đánh tỉa những trận đánh nhỏ lẻ quy mô vừa và nhỏ, còn đại bộ phận lực lượng chủ lực tinh nhuệ thì phải lui về tuyến sau thực hiện công tác chỉnh huấn chỉnh quân, củng cố lực lượng. 

Mười Cúc: Thưa quy trình thực tế chiến đấu của chúng tôi từ trước đến nay hoàn toàn tuân thủ chặt chẽ theo phương châm đó ạ. 

Mao Chủ tịch: Lịch sử kinh nghiệm xương máu trong các cuộc đọ súng đối đầu quyết liệt nhất giữa quân ta với quân Mỹ xâm lược đúc kết lại là có đúng ba chiến dịch lớn mang tính bước ngoặt, tính ra mỗi một năm kiên trì đánh đập trọn vẹn đúng ba trận lớn. 

Thủ tướng Chu: Đó chính là những chiến dịch diễn ra với quy mô khốc liệt dữ dội tột cùng nhất. 

Mao Chủ tịch: Làm sao có thể duy trì cường độ quần nhau đánh lớn liên miên suốt 365 ngày trong năm được cơ chứ, thực tế chiến trường tuyệt đối không bao giờ tồn tại những cơ hội lý tưởng kiểu đó đâu. Bắt buộc bộ đội chủ lực phải có thời gian nghỉ ngơi chỉnh huấn, củng cố bổ sung quân số, chưa kể các công tác hậu cần chuyên chở vũ khí trang bị đạn dược, lương thực thực phẩm tiếp tế ra tuyến đầu đòi hỏi thời gian vô cùng nan giải, vô vàn các vấn đề ngổn ngang phức tạp cần giải quyết lắm chứ bộ. 

Mười Cúc: Quả thực công tác chuẩn bị hậu cần phải thật chu đáo cẩn trọng, bộ đội chiến đấu mệt mỏi phải được nghỉ ngơi chỉnh huấn thật chu toàn rồi thì xông trận đánh đấm mới chắc thắng hoàn toàn được. Đây là khâu công tác có ý nghĩa sống còn bắt buộc phải thực hiện, tính ra một năm tối thiểu phải duy trì được trọn vẹn một đợt chỉnh huấn lớn như thế. 

Mao Chủ tịch: Hoạt động chỉnh huấn chỉnh quân thì có đợt kéo dài ngắn ngày, có đợt kéo dài dài ngày, linh hoạt dao động từ hai đến ba tháng, thậm chí có những đợt chỉ vọn vẹn chừng mấy tuần lễ ngắn ngủi. Khoảng thời gian trống nghỉ ngơi ngắt quãng giữa hai chiến dịch lớn liên tiếp, chính là thời gian vàng ngọc tốt nhất được tận dụng triệt để để tiến hành chỉnh huấn chỉnh quân đấy. 

Mười Cúc: Phương thức hành động hiện tại của chúng tôi trên chiến trường hoàn toàn bám sát đúng theo nguyên lý đó ạ. Toàn bộ các đơn vị quân đội lúc này đang rục rịch tiến hành đợt chỉnh huấn khẩn trương, tổng kết đúc rút những kinh nghiệm thực chiến quý báu vừa qua, đồng thời tất bật chuẩn bị đầy đủ mọi điều kiện vật chất hậu cần tối ưu nhất, chuẩn bị sẵn sàng trận địa chiến trường sẵn sàng xung trận đánh lớn, quyết tâm giành lấy những thắng lợi vĩ đại chấn động hơn nữa. Chuyện tiến hành đàm phán thì cứ để bàn đàm phán lo việc của bàn đàm phán, còn nhân tố quyết định cục diện thắng bại chung cuộc suy cho cùng vẫn phải dựa vào thực lực đấm đá đổ máu quyết liệt trên chiến trường. 

Mao Chủ tịch: Chuẩn xác không cần chỉnh. 

Mười Cúc: Trong suốt quá trình tiến hành đợt chỉnh huấn tư tưởng chính trị cho cán bộ chiến sĩ bộ đội, chúng tôi luôn đặc biệt chú trọng khâu phòng ngừa, kịp thời đập tan tâm lý tư tưởng mơ hồ hoang tưởng nảy sinh ảo tưởng hão huyền đối với tiến trình bàn đàm phán hòa bình hòa hoãn. 

Mao Chủ tịch: Nguy cơ tư tưởng lệch lạc đó hoàn toàn có khả năng nảy sinh đấy. Cứ qua mỗi một giai đoạn hoàn cảnh lịch sử nhất định lại xuất hiện một luồng dư luận trào lưu tư tưởng xã hội nhất định, việc một bộ phận thiếu kiên định nuôi dưỡng ảo tưởng hão huyền trong chốc lát là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Tuy nhiên những luồng trào lưu tư tưởng chệch choạc đó chẳng qua cũng chỉ là một cơn gió thoảng qua chớp nhoáng theo từng giai đoạn nhất định thôi, rồi từ từ theo thời gian thực tiễn phũ phàng nó cũng sẽ tự động trôi tuột qua đi hết sạch ấy mà. 

Mười Cúc: Chuyến công tác ra miền Bắc lần này của đoàn chúng tôi, Bác Hồ kính yêu và Bộ Chính trị Trung ương Đảng Lao động đã ân cần dặn dò giao phó trọng trách cho chúng tôi rằng, kẻ thù xâm lược dù có bị ta đánh cho tơi bời hoa lá thân bại danh liệt đi chăng nữa, thì bản chất cáo già ngoan cố xảo quyệt của nó vẫn không đời nào chịu buông xuôi ngoan ngoãn chấp nhận khuất phục ngay lập tức đâu, chúng vẫn còn thừa thủ đoạn ngoan cố chống trả đến hơi thở cuối cùng. Chính vì lý do cốt lõi đó mà chúng tôi tuyệt đối không được lơi lỏng khâu nắm bắt trận địa tư tưởng, phải luôn luôn kiên định ngọn cờ tinh thần cách mạng triệt để triệt để tận gốc, phải dũng mãnh xông lên đánh lớn đánh mạnh đánh chí mạng, phải gặt hái cho bằng được những chiến thắng mang tính quyết định xoay chuyển cục diện ngay trên chiến trường khốc liệt. Chúng tôi nhất định sẽ khắc ghi và chấp hành nghiêm chỉnh tinh thần chỉ đạo tư tưởng sáng suốt của Người. 

Mao Chủ tịch: Thế thì tuyệt quá rồi. 

Phạm Văn Đồng: Toàn thể các đồng chí hiện đang hiện diện ngồi quây quần tại đây, từ đồng chí Mười Cúc, đồng chí Lê Đức Anh cho đến tất cả các anh em chúng tôi, xin được bày tỏ lòng biết ơn vô hạn và sâu sắc nhất đến Mao Chủ tịch vì Người đã quý báu bớt chút thời gian vàng ngọc để tiếp đón và trò chuyện cởi mở thân tình với đoàn chúng tôi. Những lời huấn thị sâu sắc đầy trí tuệ của Mao Chủ tịch trong buổi gặp mặt hôm nay, kết hợp cùng với những lời truyền đạt ân cần của Thủ tướng Chu Ân Lai và đồng chí Khang Sinh thay mặt Mao Chủ tịch chuyển đến chúng tôi trong buổi gặp hôm trước, tất thảy đều mang lại cho anh em chúng tôi niềm phấn khởi hoan hỉ tột độ. Chúng tôi xin khẳng định hoàn toàn nhất trí cao độ rằng những ý kiến chỉ đạo vàng ngọc của Mao Chủ tịch là vô cùng chính xác, hoàn toàn tương thích và bám sát tuyệt đối với tình hình thực tế thực tiễn sinh động của cách mạng Việt Nam cũng như cuộc chiến tranh thần thánh chống Mỹ cứu nước của nhân dân tôi. 

Mao Chủ tịch: Tuy nhiên những nhận định phân tích chủ quan của cá nhân tôi đưa ra chưa chắc đã hoàn toàn chính xác tuyệt đối đâu nha, tất thảy còn phải tùy thuộc vào sự vận động phát triển thực tế của cục diện tình hình chiến sự biến đổi khôn lường trong tương lai sắp tới nữa cơ. 

Phạm Văn Đồng: Khi tôi thốt ra những lời phát biểu trọng thị vừa rồi, bản thân tôi hoàn toàn đã cân nhắc thấu đáo và tính toán đến đầy đủ tất cả những góc độ khách quan đó rồi thưa Mao Chủ tịch. Điểm chốt hạ mấu chốt cuối cùng vẫn phải hoàn toàn dựa vào năng lực làm chủ, vận dụng và nắm bắt quy luật vận động khách quan của cuộc chiến tranh này, bởi vì suy cho cùng chỉ có duy nhất phương pháp đúng đắn đó mới có thể phát huy vai trò quyết định thắng lợi mang tính bước ngoặt. Đây chính là những lời đúc kết chí lý chí tình mà Mao Chủ tịch từng ân cần dặn dò riêng tư với cá nhân đồng chí Mười Cúc, cá nhân tôi cùng một số các đồng chí lãnh đạo Việt Nam khác trong những năm trước đây. Giờ phút trang trọng này, tôi xin được một lần nữa đại diện cho toàn đoàn thành kính bày tỏ lòng tri ân sâu sắc nhất lên Mao Chủ tịch cùng các vị lãnh đạo chủ chốt khác trong Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chúng tôi xin dõng dạc thay mặt nhân dân cả nước long trọng tuyên bố trước các đồng chí rằng, chúng ta nhất định sẽ kiên định ý chí chiến đấu sắt đá, kiên quyết đánh đến cùng chiến đến giọt máu cuối cùng cho đến khi giành được trọn vẹn thắng lợi hoàn toàn cuối cùng. Đây sẽ là hành động thiết thực nhất, là phương thức tri ân tuyệt vời nhất và tốt đẹp nhất mà chúng tôi muốn dâng lên Mao Chủ tịch, dâng lên Đảng Cộng sản Trung Quốc vinh quang cùng 700 triệu nhân dân Trung Quốc anh em vì những sự trợ giúp to lớn nghĩa tình mà các đồng chí đã dành cho chúng ta. 

Mao Chủ tịch: Thế thì tuyệt vời quá rồi. 

Phạm Văn Đồng: Xin kính chúc Mao Chủ tịch thân thể an khang thịnh vượng, sống lâu trăm tuổi để chèo lái con thuyền cách mạng thế giới. 

Mao Chủ tịch: Xin chân thành cảm ơn đồng chí. Xin được gửi lời kính chúc Hồ Chủ tịch vinh quang luôn dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi. Đồng thời xin gửi lời chúc sức khỏe tốt đẹp nhất đến toàn thể các đồng chí khác trong Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Lao động Việt Nam. 

Phạm Văn Đồng: Chúng tôi xin chân thành cảm ơn Mao Chủ tịch rất nhiều ạ.