Về Tình Hình ở Nhật Bản. J.Stalin


(Ngày 8 tháng 1 năm 1950)

J. V. Stalin

Đảng Cộng sản (b) Liên Xô sau Chiến tranh Thế giới thứ hai đã được một số đảng cộng sản, trong đó có Đảng Cộng sản Ấn Độ (CPI), đề nghị giúp làm sáng tỏ các vấn đề về cương lĩnh ở các nước của họ. Bài báo này trên tờ Thông tấn xã (Cominform) của Stalin đã đóng một vai trò quan trọng trong việc định hướng cho Đảng Cộng sản Nhật Bản (JCP), tương tự như bài báo trên tờ Thông tấn xã ngày 27 tháng 1 cùng tháng đó sau này trong việc chỉ trích đường lối cách mạng xã hội chủ nghĩa "Trotskyist-Titoist" được ủng hộ bởi ban lãnh đạo của Ranadive thuộc Đảng Cộng sản Ấn Độ (CPI). Bài báo của Stalin tập trung vào tình hình ở Nhật Bản, nơi quân đội Mỹ đang chiếm đóng đất nước này. Quan trọng không kém là việc chỉ trích các quan điểm và đường lối chính trị của Nosaka – người từng gợi ý rằng quân đội chiếm đóng của Mỹ đang đóng một vai trò tiến bộ ở Nhật Bản, qua đó tạo điều kiện cho "tiến trình hòa bình tiến tới chủ nghĩa xã hội" tại nước này. Các quan điểm của Stalin về vấn đề này mang tầm quan trọng lớn vì chúng thể hiện một cách mạnh mẽ những đánh giá mang tính phản biện của nhà lãnh đạo Liên Xô đối với khả năng đạt được chủ nghĩa xã hội thông qua con đường hòa bình, dân tộc và nghị viện.

Các đại diện của Đảng Cộng sản (b) Liên Xô – gồm Stalin, Molotov, Malenkov và Grigorian – đã gặp ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Nhật Bản – gồm Tổng Bí thư K. Tokuda, S. Nosaka, R. Nishizawa và S. Hakamada – vào mùa xuân và mùa hè năm 1951 qua ba cuộc họp để thảo luận thêm về các triển vọng cương lĩnh của đảng. (Trong cuộc họp thứ ba, đại sứ Trung Quốc, Vương Gia Tường, và phiên dịch viên của ông cũng tham dự.) Một tường thuật về các cuộc trao đổi này đã được đưa ra bởi phiên dịch viên tại cuộc họp này, N. B. Adyrkhayev. Hồi ký của Satomi Hakamada, người nằm trong thiểu số trong các cuộc thảo luận này, cũng hiện vẫn tồn tại. Trong cuộc họp đầu tiên, Stalin lưu ý rằng tình hình trong đảng cộng sản Nhật Bản cũng tương tự như Đảng Cộng sản Ấn Độ (CPI), vốn đã tan rã thành từng mảnh. Dự thảo cương lĩnh mới của đảng đã được chuẩn bị tại Moscow bởi các nhà lãnh đạo Nhật Bản. Cương lĩnh Mới đã được công bố trên tạp chí "Bolshevik" vào tháng 11 năm 1951.

Sau sự thất bại của các kế hoạch cướp bóc của giới đế quốc Mỹ ở Trung Quốc và Triều Tiên, Bộ Ngoại giao và giới quân phiệt Hoa Kỳ đã tập trung sự chú ý chủ yếu vào Nhật Bản như một căn cứ chính cho các cuộc phiêu lưu quân sự chống lại Liên Xô và phong trào dân chủ ở các nước châu Á.

Trên hết, họ cố gắng, bằng nhiều cái cớ vô căn cứ khác nhau, để trì hoãn việc ký kết một hiệp ước hòa bình với Nhật Bản, và qua đó, hợp pháp hóa sự hiện diện lâu dài của quân đội Mỹ tại đây.

Với sự trợ giúp của quân đội họ và phe phản động Nhật Bản, những kẻ xâm lược Mỹ tìm cách đàn áp phong trào dân chủ, đập tan Đảng Cộng sản và các công đoàn, đồng thời trở thành những ông chủ thực sự của Nhật Bản. Ngay cả hiện nay, toàn bộ đời sống chính trị và kinh tế của Nhật Bản đều do giới quân phiệt Mỹ điều khiển. Kinh tế Nhật Bản hoàn toàn lệ thuộc vào các tập đoàn độc quyền của Hoa Kỳ và được đặt vào phục vụ cho các kế hoạch hiếu chiến của chủ nghĩa đế quốc Mỹ. Người Mỹ, thông qua việc tiến hành các công trình xây dựng quy mô lớn các căn cứ không quân và hải quân trên lãnh thổ Nhật Bản, mở rộng ngành công nghiệp đạn dược và tái vũ trang giới quân phiệt Nhật Bản, đang biến đất nước này thành một căn cứ cho các cuộc phiêu lưu quân sự.

Trong một cuộc phỏng vấn với phóng viên tờ "Daily Mail" của London vào ngày 2 tháng 3 năm 1949, MacArthur tuyên bố thẳng thừng rằng Mỹ từ lâu đã coi Nhật Bản là một bàn đạp mới và đang tiến hành nhiều công việc đáng kể về mặt này.

Trên đảo Okinawa, ông tiếp tục: "Tôi đã bố trí 25 sân bay, có khả năng đảm bảo 3.500 chuyến bay mỗi ngày của các máy bay ném bom hạng nặng nhất của chúng ta... Thái Bình Dương giờ đây là một hồ nước Anglo-Saxon."

Bằng cách này, tình hình chính trị và kinh tế của Nhật Bản bị chi phối hoàn toàn bởi chính sách hiếu chiến của Hoa Kỳ và các hành động của nhà chức trách chiếm đóng Mỹ phát xuất từ đó.

Theo đuổi chính sách hồi sinh chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản và quân sự hóa đất nước, giới chức trách Mỹ tại Nhật Bản, với sự giúp đỡ của phe phản động Nhật Bản, đang tiến hành những cuộc tấn công không dứt vào lợi ích của nhân dân lao động, phá hủy các tổ chức dân chủ và thực hiện trên diện rộng chính sách cài cắm gián điệp và kẻ khiêu khích vào các công đoàn và các tổ chức của Đảng Cộng sản.

Đã nắm giữ các tập đoàn độc quyền chính của Nhật Bản, các nhà tư bản Mỹ kiểm soát khoảng 85% nền kinh tế Nhật Bản. Các nhà tư bản Nhật Bản cũng không hề tụt hậu. Gần 40% khoản phân bổ ngân sách năm 1949 đã được dành để trợ cấp cho các tập đoàn độc quyền lớn. Các khoản thuế do nhóm nhà tư bản Nhật Bản này đóng góp chỉ chiếm vỏn vẹn 3,6% nguồn thu, trong khi thuế do người dân đóng góp chiếm tới 73% nguồn thu. Bằng cách này, nhân dân lao động Nhật Bản bị bóc lột gấp hai lần. Và bất chấp những lời lẽ bịp bóm mà giới đế quốc Mỹ cố dùng để che đậy bản thân, bản chất thực dân và quân phiệt trong các hành động của họ tại Nhật Bản là điều hiển nhiên.

Tạp chí "Pacific News-Week" của Mỹ đã tuyên bố thẳng thừng rằng mục tiêu chính trong kế hoạch mới của Hoa Kỳ là biến Nhật Bản thành một pháo đài công nghiệp-quân sự chống Liên Xô. Tờ báo "Mainichi Shimbun" của Nhật Bản cũng bày tỏ sự hài lòng rằng "Nhật Bản hiện đang ở tuyến đầu của cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cộng sản".

Bất chấp thực tế là chính sách của Mỹ tại Nhật Bản mâu thuẫn một cách trơ trẽn với các quyết định của Potsdam về việc dân chủ hóa và phi quân sự hóa Nhật Bản, đồng thời là một chính sách tấn công toàn diện vào các quyền lợi kinh tế và chính trị của nhân dân Nhật Bản, Chính phủ Nhật Bản vẫn dành sự ủng hộ hoàn toàn cho các kế hoạch thực dân của Mỹ. Do đó, việc hồi sinh một nước Nhật quân phiệt và đàn áp phong trào dân chủ từ lâu đã trở thành mục tiêu chung và cơ sở của liên minh giữa phe phản động Nhật Bản với giới đế quốc Mỹ.

Ngoài các mục tiêu chung, từng đối tác trong liên minh đang cố gắng thực hiện các kế hoạch riêng của mình. Phe phản động Nhật Bản đang tận dụng sự quan tâm của Hoa Kỳ đối với Nhật Bản như một đồng minh để củng cố ảnh hưởng chính trị của mình trong nước, trong khi giới đế quốc Mỹ đang sử dụng lực lượng phản động Nhật Bản làm công cụ để qua đó có thể dễ dàng đập tan các tổ chức dân chủ, thiết lập sự thống trị hoàn toàn về chính trị và kinh tế tại Nhật Bản, biến đất nước này thành căn cứ cho các cuộc phiêu lưu quân sự và biến nhân dân Nhật Bản thành cỗ pháo thần công.

Trong những điều kiện này, việc nhân dân lao động Nhật Bản có một cương lĩnh hành động rõ ràng là điều bắt buộc.

Các tổ chức của Đảng Cộng sản, các công đoàn và mọi lực lượng dân chủ trong nước cần tập hợp nhân dân lao động, vạch trần hàng ngày các kế hoạch thực dân của giới đế quốc nước ngoài tại Nhật Bản cùng vai trò phản bội, phản nhân dân của phe phản động Nhật Bản. Họ phải tiến hành một cuộc đấu tranh kiên quyết vì độc lập của Nhật Bản, vì việc thiết lập một nước Nhật dân chủ và yêu chuộng hòa bình, vì việc nhanh chóng ký kết một hiệp ước hòa bình công bằng, vì sự rút lui nhanh chóng của quân đội Mỹ khỏi Nhật Bản và nhằm đảm bảo nền hòa bình lâu dài giữa các dân tộc.

Các nhà lãnh đạo của nhân dân lao động và những người yêu nước Nhật Bản cần nhận thức rằng Nhật Bản chỉ có thể trỗi dậy và trở thành một cường quốc độc lập vĩ đại nếu nước này từ bỏ chủ nghĩa đế quốc và các liên minh đế quốc, nếu nước này bước lên con đường dân chủ và chủ nghĩa xã hội, nếu nước này đi theo đường lối phát triển hòa bình và củng cố hòa bình giữa các dân tộc. Hoặc là Nhật Bản bước đi trên con đường này – điều sẽ là sự cứu rỗi cho đất nước – hoặc là không, và khi đó nước này sẽ bị buộc phải trở thành một công cụ thảm hại trong tay chủ nghĩa đế quốc thế giới, bị tước đoạt tự do và độc lập, đồng thời chịu số phận đình trệ.

Tuy nhiên, như các sự thật đã cho thấy, những phát biểu của một số nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Nhật Bản lại không nhằm mục đích thực hiện thành công những nhiệm vụ quan trọng này. Họ không hiểu rõ cương lĩnh này và đưa ra những định hướng sai lầm cho nhân dân lao động Nhật Bản trong hoàn cảnh phức tạp đã hình thành tại nước này.

Do đó, ví dụ như Nosaka (Okano), một trong những nhân vật hàng đầu trong Đảng Cộng sản Nhật Bản, khi phân tích tình hình chính trị đối nội và đối ngoại của Nhật Bản, đã cố gắng chứng minh rằng mọi điều kiện cần thiết đều đã có sẵn ở Nhật Bản hậu chiến để thực hiện quá trình quá độ hòa bình lên chủ nghĩa xã hội, ngay cả trong các điều kiện của chế độ chiếm đóng, và thậm chí còn cho rằng điều này "là sự bản địa hóa chủ nghĩa Mác-Lênin trên đất Nhật" (Nosaka, Báo cáo tại Hội nghị lần thứ hai của Đảng Cộng sản Nhật Bản, tháng 1 năm 1947).

Đối với quân đội chiếm đóng, lực lượng này, theo quan điểm của Nosaka, không những không cản trở các mục tiêu của Đảng Cộng sản Nhật Bản mà ngược lại, trong quá trình thực hiện sứ mệnh của mình, sẽ tạo điều kiện cho việc dân chủ hóa Nhật Bản.

"Sự hiện diện của quân đội Đồng minh nhằm mục đích giải giáp Nhật Bản và đồng thời giải phóng nhân dân khỏi chính sách toàn trị, nhằm biến Nhật Bản thành một quốc gia dân chủ. Khi chiếm đóng Nhật Bản, quân đội Đồng minh không có ý định biến đất nước chúng ta thành thuộc địa."

Theo Nosaka, Đảng Cộng sản Nhật Bản, ngay cả trong điều kiện của chế độ chiếm đóng, vẫn có thể lãnh đạo giai cấp công nhân giành chính quyền:

Nosaka tuyên bố: "Khả năng đã xuất hiện là các đảng phái vô sản, bằng cách giành được đa số trong Nghị viện, có thể tự lập nên chính phủ của mình và nắm giữ quyền lực chính trị trong tay thông qua việc phá hủy bộ máy quan lúu và các lực lượng của nó. Nói cách khác, khả năng giành chính quyền bằng các phương pháp nghị viện, dân chủ đã xuất hiện."

Vào tháng 6 năm 1949, Nosaka lại một lần nữa khẳng định mạnh mẽ trong báo cáo của mình trước Hội nghị toàn thể Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Nhật Bản rằng việc thiết lập một chính phủ dân chủ nhân dân trong điều kiện của chế độ chiếm đóng chắc chắn là hoàn toàn khả thi.

"Quân đội chiếm đóng sẽ được rút đi ngay thời điểm một chính phủ như vậy được thành lập."

Như vậy, Nosaka đã đi xa đến mức thốt ra những lời lẽ sáo rỗng mang tính tư sản rằng, ngay cả khi quân đội chiếm đóng của Mỹ đang ở trong nước, Nhật Bản vẫn có thể hòa bình tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội. Nosaka từng thể hiện những quan điểm như vậy từ trước đó. Chẳng hạn, trong bản dự thảo tuyên ngôn của Đảng Cộng sản do chính ông chuẩn bị, và sau đó trong một bài báo được in trên tờ báo tư sản "Mainichi Shimbun" vào tháng 5 năm 1946, Nosaka đã khẳng định: "Với sự ủng hộ của đại đa số nhân dân và dựa vào nỗ lực của chính nhân dân, Đảng có ý định, bằng các biện pháp hòa bình, dân chủ, phát triển hệ thống xã hội thành một hệ thống hoàn thiện hơn so với chủ nghĩa tư bản, cụ thể là thành một hệ thống Xã hội chủ nghĩa."

Quan điểm của Nosaka cho rằng quân đội chiếm đóng của Mỹ ở Nhật Bản đang đóng một vai trò tiến bộ, rằng họ đang giúp đỡ trong " cuộc cách mạng hòa bình" trên con đường phát triển của Nhật Bản hướng tới chủ nghĩa xã hội, là điều đánh lạc hướng nhân dân Nhật Bản và giúp đỡ giới đế quốc nước ngoài biến Nhật Bản thành một phụ thuộc thuộc địa của chủ nghĩa đế quốc ngoại bang, thành một trung tâm chiến tranh mới ở phương Đông.

Nỗ lực của Nosaka nhằm phát minh ra một lý thuyết "mới", sự "bản địa hóa" chủ nghĩa Mác-Lênin trong các điều kiện của Nhật Bản theo cách gọi của ông – lý thuyết cho rằng sau Chiến tranh Thế giới thứ hai, các điều kiện đã được tạo ra ở Nhật Bản (và điều này diễn ra dưới sự thống trị toàn diện của các nhà chức trách đế quốc ngoại bang) cho sự phát triển hòa bình của Nhật Bản thành một quốc gia Xã hội chủ nghĩa – tất cả sự "bản địa hóa" chủ nghĩa Mác-Lênin này thực chất không là gì khác ngoài một biến thể kiểu Nhật của "lý thuyết" phản Mác-xít và phản xã hội chủ nghĩa về sự dung nạp hòa bình của phe phản động vào nền dân chủ, của chủ nghĩa đế quốc vào chủ nghĩa xã hội; một "lý thuyết" đã bị phơi bày từ lâu và xa lạ với giai cấp công nhân.

"Lý thuyết" của Nosaka là lý thuyết tô hồng sự chiếm đóng mang tính đế quốc đối với Nhật Bản, là lý thuyết cổ súy cho chủ nghĩa đế quốc Mỹ và do đó, là lý thuyết lừa gạt quần chúng nhân dân ở Nhật Bản.

Như chúng ta thấy, "lý thuyết" của Nosaka hoàn toàn không có điểm gì chung với chủ nghĩa Mác-Lênin. Thực chất, "lý thuyết" của Nosaka là một lý thuyết phản dân chủ, phản xã hội chủ nghĩa. Nó chỉ phục vụ cho những kẻ chiếm đóng mang tính đế quốc ở Nhật Bản và kẻ thù của nền độc lập Nhật Bản. Do đó, "lý thuyết" của Nosaka đồng thời là một lý thuyết phản quốc, phản Nhật Bản.

NGƯỜI QUAN SÁT