70 năm cuộc phản cách mạng Khrushchev


Tạp chí Scintilla, Số 157, Tháng 2 năm 2026;

Tổ chức vì Đảng Cộng sản của Giai cấp Vô sản (Ý)

Vào tháng 2 năm 1956, ba năm sau cái chết của Stalin, chủ nghĩa xét lại hiện đại đã được tuyên bố và chính thức thiết lập tại Đại hội lần thứ XX của Đảng Cộng sản Liên Xô (CPSU). Tại Đại hội này, nhóm của Khrushchev đã phát động một cuộc tấn công đầy cay độc chống lại các nguyên tắc cơ bản của chủ nghĩa Mác - Lênin và chống lại đường lối chung do CPSU thực hiện dưới sự lãnh đạo của Stalin.

Các luận điểm chính do phái Khrushchev đưa ra, vốn chệch hướng khỏi chủ nghĩa Mác - Lênin và bóp méo nó dưới mọi hình thức, gồm những điểm sau:

  • Việc thu hẹp đường lối chung của chính sách đối ngoại Liên Xô và của tất cả các nước xã hội chủ nghĩa thành "chung sống hòa bình giữa hai hệ thống". Điều này đã từ bỏ nguyên tắc chủ nghĩa quốc tế vô sản và khẳng định việc thay thế cuộc đấu tranh giai cấp cách mạng và cuộc đấu tranh giải phóng của các dân tộc bị chủ nghĩa đế quốc áp bức bằng chính sách cải thiện quan hệ giữa các quốc gia có chế độ xã hội khác nhau. Do đó, sự viện trợ mà các nước xã hội chủ nghĩa và phong trào công nhân, cộng sản quốc tế buộc phải dành bằng mọi cách cho các dân tộc yêu chuộng tự do trên thế giới cũng chấm dứt.

  • Đường lối này đã biến việc giải quyết các vấn đề hòa bình và tự do của các dân tộc trở thành điều kiện phụ thuộc vào việc "thiết lập quan hệ hữu nghị giữa hai cường quốc lớn trên thế giới — Liên bang Xô viết và Hợp chủng quốc Hoa Kỳ."

  • Bằng cách này, ảo tưởng đã được gieo rắc rằng chủ nghĩa đế quốc Mỹ, kẻ thù tồi tệ nhất và hung hãn nhất của hòa bình và tự do, đã từ bỏ hoặc có thể từ bỏ các mục tiêu cướp bóc và xâm lược của mình, rằng chủ nghĩa xã hội sẽ chiến thắng trên phạm vi toàn cầu thông qua sự chung sống và cạnh tranh hòa bình giữa hai hệ thống: hệ thống tư bản chủ nghĩa và hệ thống xã hội chủ nghĩa.

  • Sự chung sống hòa bình và hợp tác kinh tế với Mỹ cùng các nước đế quốc khác có hệ quả đi kèm là luận điểm về "quá độ hòa bình" lên chủ nghĩa xã hội, đạt được thông qua "con đường nghị viện" và các cải cách, định tính con đường của Cách mạng Tháng Mười là "chỉ đúng đắn trong những điều kiện lịch sử cụ thể đó". Với luận điểm này, cuộc đấu tranh cách mạng nhằm giành chính quyền chính trị đã bị bác bỏ.

Từ những lập trường này, người ta đã có thể lý thuyết hóa tại Đại hội XXII (1961):

  • Sự tiêu vong của nền chuyên chính vô sản và việc biến nó thành "nhà nước của toàn dân", không mang tính giai cấp. Phái Khrushchev tuyên bố rằng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa đã đạt tới mức độ cao đến mức các giai cấp phản động trong quá khứ có thể chấp nhận nó và quyết định chung sống với nó, rằng giai cấp vô sản phải tin tưởng các giai cấp phản động bị lật đổ, rằng giai cấp vô sản phải mời họ cùng cầm quyền, cùng "xây dựng" chủ nghĩa xã hội, như một sự bảo đảm cho hòa bình quốc tế.

  • Sự biến đổi bản chất giai cấp của Đảng Cộng sản, biến nó thành "đảng của toàn dân", đứng trên các giai cấp, trong đó các chủ doanh nghiệp và những nhân vật được giới tư sản đánh giá cao, các quan chức (apparatchiks), cùng chung sống với giai cấp công nhân.

  • Do đó, Đảng đã bị hạ thấp đến mức không còn là đảng của giai cấp công nhân, không còn khả năng phát triển đấu tranh giai cấp tiến tới chủ nghĩa cộng sản, mà trở thành đảng của giai cấp tư sản Xô viết mới.

Vào ngày cuối cùng của Đại hội XX, một đòn thậm chí còn nghiêm trọng hơn đã giáng vào Đảng và chủ nghĩa Mác - Lênin, vào cuộc cách mạng và nền chuyên chính vô sản trong bài phát biểu "bí mật" của Khrushchev mang tên "Về Sùng bái Cá nhân và Hậu quả của nó", vốn dựa trên những điều bịa đặt và vu khống từ trên xuống dưới. Cuộc tấn công xuyên tạc nhằm vào nhân thân và công lao của Stalin được phát động nhằm biện minh cho việc chối bỏ đường lối mác-xít - lênin-nít của CPSU đã được vạch ra tại các đại hội trước đó.

Những kết luận của Đại hội XX đã trở thành dưỡng chất tư tưởng cho những kẻ xét lại ở tất cả các nước.

Chúng cấu thành một thứ vũ khí rất quan trọng được đặt vào tay bọn đế quốc và mọi thế lực phản động để chống lại các nước xã hội chủ nghĩa, chủ nghĩa cộng sản, và phong trào cách mạng giải phóng các dân tộc.

Đường lối phản cách mạng được áp đặt sau Đại hội XX của CPSU đã làm gián đoạn công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, mở đường cho việc khôi phục nhanh chóng chủ nghĩa tư bản, thay thế cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc, giai cấp tư sản và mọi trào lưu cơ hội chủ nghĩa bằng sự hòa giải giai cấp, mở cửa cho tuyên truyền tư sản và gây ra sự chia rẽ trong phong trào cộng sản quốc tế.

Đường lối sai lầm chệch hướng được thông qua tại Đại hội XX của CPSU là một trong những nhân tố chính góp phần tạo ra các điều kiện thuận lợi cho sự lan rộng của chủ nghĩa xét lại hiện đại trong nhiều đảng cộng sản, khiến các đảng này biến chất thành các đảng theo chủ nghĩa kinh tế, cải cách và nghị viện, đồng thời đẩy phong trào công nhân vào một thời kỳ thất bại và suy thoái.

Khrushchev cùng nhóm kẻ phản bội và bán nước của ông ta đã viện đến tống tiền và đe dọa để buộc tất cả các đảng cộng sản và công nhân phải tuân theo hàng lối.

Sự chuyển hóa này cũng tác động đến các phong trào của các dân tộc bị áp bức, vốn ngày càng bị thâm nhập bởi giai cấp tư sản, tiểu tư sản cùng các trào lưu dân tộc chủ nghĩa và đầu hàng.

Chủ nghĩa xét lại Khrushchev là sản phẩm của áp lực chính trị, tư tưởng và quân sự từ chủ nghĩa đế quốc, với Mỹ đứng đầu, và từ sự dung túng ảnh hưởng tư sản của các nhóm và tầng lớp đặc quyền, đại diện bởi các cán bộ lãnh đạo đảng, chính phủ, nhà nước và các công ty của Liên Xô, cùng các trí thức tách rời khỏi giai cấp công nhân.

Mục tiêu chính của những kẻ xét lại là tấn công và tiêu diệt thành tựu vĩ đại nhất của giai cấp công nhân và các dân tộc, thành quả đỉnh cao trong công sức của những người cộng sản: Cuộc Cách mạng Xã hội chủ nghĩa Tháng Mười, nền chuyên chính vô sản và tổ quốc của chủ nghĩa xã hội.

Ở Liên Xô, những kẻ xét lại đã khôi phục chủ nghĩa tư bản thông qua việc phá hủy kế hoạch hóa tập trung, mở rộng lưu thông hàng hóa, tái thiết lập lợi nhuận doanh nghiệp, v.v. Chỉ trong vài năm, chúng đã biến Liên Xô thành một quốc gia theo đuổi chính sách đối ngoại xã hội - đế quốc tranh giành bá quyền thế giới với chủ nghĩa đế quốc Mỹ. Đảng Bolshevik, Đảng của Lenin và Stalin, đã bị lật đổ, bị tấn công bởi những kẻ cơ hội và quan liêu, bị biến thành một đảng hòa giải giai cấp, phục tùng chủ nghĩa tư bản.

Dưới sự lãnh đạo của những kẻ xét lại, Liên Xô đã lún sâu vào một cuộc khủng hoảng kinh tế và xã hội nghiêm trọng. Quá trình phản cách mạng đã đạt đỉnh điểm với sự tan rã của Liên Xô vào năm 1991, đưa nước Nga một lần nữa hội nhập hoàn toàn vào hệ thống tư bản chủ nghĩa.

Các luận điểm và đường lối do chủ nghĩa xét lại hiện đại áp dụng đã gây ra những tổn thất vô cùng nghiêm trọng cho chủ nghĩa Mác - Lênin, cho phong trào cộng sản và tất cả các đảng cộng sản trên thế giới, cho phong trào cách mạng của giai cấp công nhân và các dân tộc, phong trào công đoàn, tổ chức và đấu tranh của nông dân cùng các tầng lớp nhân dân khác, cũng như sự vận động của các thế hệ trẻ.

Tác hại do chủ nghĩa Khrushchev gây ra đối với phong trào công nhân và cộng sản quốc tế, đối với phong trào giải phóng dân tộc của các dân tộc là vô cùng sâu rộng và hậu quả của nó vẫn tiếp diễn cho đến ngày nay, làm bùng lên sự hỗn loạn tư tưởng và phân rã tổ chức.

Đối với những người cộng sản (theo chủ nghĩa Mác - Lênin), những người luôn bác bỏ và đấu tranh chống lại chủ nghĩa xét lại, việc thấu hiểu các thất bại và rút ra những bài học xương máu của đấu tranh giai cấp là điều không thể thiếu để củng cố bản thân về mặt lý luận và tiến bước trong cuộc đấu tranh vì đảng cách mạng của giai cấp vô sản.