TRONG ỦY BAN CÙNG VỚI STALIN
Bản thân tôi vốn là thành phần trung nông. Ai cũng biết trung nông sống thế nào rồi đấy. Thường xuyên phải thắt lưng buộc bụng để duy trì mảnh vườn, con xẻng. Khi vào rợp (tập thể hóa), tôi đi với vẻ đầy lo ngại. Giờ nhìn lại, tôi tự hỏi: Mình đã lo ngại điều gì?
Một phần vì tôi không tin rằng trung nông với bần nông có thể chung sống hòa thuận được với nhau. Một phần vì tôi cảm thấy khi hợp nhất lại, dường như mình đang đem một phần tài sản của mình cho những người bần nông. Một phần vì tôi chưa hiểu Đảng Cộng sản và các nhiệm vụ của Đảng. Tôi cứ ngỡ Đảng chỉ chăm lo cho những người trong Đảng, và chăm lo cho chủ nghĩa xã hội, mà chủ nghĩa xã hội là cái gì thì tôi chẳng thể hình dung nổi và cũng chẳng có khao khát gì với nó.
Nhưng bốn năm lao động trong nông trường tập thể đã cải biến tôi. Tôi nhận ra rằng với tư cách là một người làm chủ, tôi không hề phá sản khi vào hợp tác xã, mà ngược lại còn được lợi, bởi vì nông trường đã nhân lên gấp bội những gì chúng tôi đã góp chung vào. Tất nhiên, là nhờ sự giúp đỡ của Nhà nước.
Tôi trở thành đội trưởng, đội của tôi vươn lên dẫn đầu các đội khác và được trao danh hiệu "Đội Stalin". Và giờ đây, tôi đang ngồi dự Đại hội Nông trường. Những năm gần đây, tôi đã hiểu Đảng Cộng sản làm việc như thế nào và mục tiêu của Đảng là gì, nhưng tôi thấy mình vẫn chưa hiểu được hết ngọn ngành.
Tất nhiên, tôi chưa bao giờ dám mơ rằng mình – một nông dân không đảng phái – lại được tham gia vào một công việc mang tầm vóc thế giới như thế này: được ngồi họp trong Điện Kremlin, mà Điện Kremlin thì cao hơn cả thế giới này rồi.
Tôi không chỉ dự đại hội, mà còn được bầu vào ủy ban để xem xét dự thảo điều lệ mới. Tôi tự cười nhạo mình: "Ngươi tự hào về cái gì cơ chứ? Về việc ngươi có một cái cày ư? Hay việc cứ ba năm mới bị đói một lần? Kẻ làm chủ cái cày vẫn chưa phải là kẻ làm chủ cuộc đời. Đây mới là lúc niềm tự hào của người làm chủ trong ngươi thực sự trỗi dậy".
Ngày 15 tháng 2, ủy ban họp phiên đầu tiên. Đồng chí Stalin tham dự, cùng với các đồng chí Molotov, Voroshilov, Kaganovich, Kalinin và những đồng chí thân thiết khác của chúng ta.
Về mỗi mục của dự thảo, có rất nhiều đại biểu phát biểu, và đồng chí Stalin đặt câu hỏi cũng như đưa ra nhận xét cho hầu hết mọi người.
Polikarp Zaikin, một đại biểu từ vùng Azov-Hắc Hải cùng phòng với tôi ở Nhà khách Xô Viết số 3, đã phát biểu về việc giao đất cho các đội sản xuất trong thời gian luân canh cây trồng. Anh ấy nói: "Cần phải giao đất cả cho các trang trại chăn nuôi nữa". Đồng chí Stalin hỏi những người còn lại xem Zaikin nói đúng hay sai, sau đó đích thân ông đưa ra ý kiến.
Đồng chí Stalin không chỉ đặt mọi thứ vào đúng đường lối chính trị, mà về mặt kinh tế, ông dự liệu tỉ mỉ từng chi tiết như thể ông chưa bao giờ làm việc gì khác ngoài việc ở nông trường vậy; thế mà ông lại đang lãnh đạo cả một cuộc cách mạng quốc tế. Cả thế giới sẽ xây dựng cuộc sống theo chỉ dẫn của ông, vậy mà ông không quên những thứ như cái cuốc, cái liềm khi nói về những công cụ cần thiết cho mỗi gia đình nông dân.
Bản thân tôi đã phát biểu về vấn đề đất vườn của các xã viên. Đồng chí Stalin hỏi tôi ở huyện nào, hiện nay nông dân ở huyện tôi có những loại vườn tược ra sao. Ông cũng đặt những câu hỏi tương tự cho các đại biểu khác. Có nhiều ý kiến khác nhau: người thì muốn vườn lớn, người thì muốn vườn nhỏ.
Nhưng rồi đồng chí Stalin lên tiếng. Ông không chỉ nói suông mà còn cân nhắc mọi thứ. Ông cân nhắc những gì đã được nói tại đại hội, tại ủy ban, vùng nào có loại đất gì, gieo trồng cây gì. Ông nói về tất cả các vùng như thể ông đã từng sống ở đó. Và ông luôn nhấn mạnh rằng: khi chăm lo cho cái chung, cái tập thể, thì phải chăm lo cho từng cá nhân người nông dân.
Có một phụ nữ nói về hoa, rằng cần có đất để trồng hoa trước cửa sổ. Stalin cũng ghi nhận điều đó. Lúc này tôi mới hiểu rằng những người lãnh đạo ở một số nông trường đã sai khi nói với nông dân: "Cái mái nhà không phải việc của chúng tôi, đó là chuyện nhỏ nhặt, không có nó vẫn xây dựng được chủ nghĩa xã hội". Stalin không dạy những người cộng sản như vậy.
Tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi tự nhủ: "Sao trước đây mình không hiểu được điều đơn giản này nhỉ? Đảng đã và đang chăm lo cho chính mình và cho hàng triệu người lao động. Chủ nghĩa xã hội chính là cuộc sống tốt đẹp hơn của chính mình, còn bản điều lệ được soạn thảo dưới sự chỉ dẫn của đồng chí Stalin chính là bộ luật của một cuộc đời tươi đẹp".
P. Kurgas