Khủng bố Trắng tại Nga


Sa hoàng Nicholas II, người đã thoái vị, bị bắt ngày 2 tháng 3 năm 1917 bởi Tướng Mikhail Alekseyev – Tham mưu trưởng của chính ông. Hoàng hậu và gia đình Nicholas II bị bắt ngày 7 tháng 3 bởi Tướng Lavr Kornilov – Tư lệnh Quân khu Petrograd. Đúng vậy, chính là những người sau này trở thành những người hùng sáng lập ra phong trào Trắng...

Chính phủ của Lenin, sau khi tiếp quản trách nhiệm đất nước vào tháng 11/1917, đã đề nghị gia đình Romanov sang Anh với người thân, nhưng Hoàng gia Anh đã TỪ CHỐI cho phép họ chuyển đến đó.

Việc lật đổ Sa hoàng được toàn Nga hoan nghênh. Sử gia Genrikh Ioffe viết: “Ngay cả những người thân cận nhất của Nicholas cũng đeo dải băng đỏ trên ngực”. Đại công tước Mikhail, người mà Nicholas định nhường ngôi, đã từ chối vương miện. Giáo hội Chính thống Nga, dù đã thề trung thành với chế độ quân chủ, cũng hoan hỉ trước tin Sa hoàng thoái vị.

Về giới sĩ quan Nga: 57% ủng hộ phong trào Trắng (trong đó 14 nghìn người sau đó chuyển sang phe Đỏ). 43% (75 nghìn người) đi theo phe Đỏ ngay từ đầu. Như vậy, cuối cùng hơn một nửa số sĩ quan đã ủng hộ chính quyền Xô viết.

Vài tháng đầu sau cuộc khởi nghĩa tháng Mười tại Petrograd và Moscow không phải ngẫu nhiên được gọi là "cuộc tuần hành khải hoàn của chính quyền Xô viết". Trong số 84 tỉnh và thành phố lớn, chỉ có 15 nơi chính quyền được thiết lập thông qua đấu tranh vũ trang. Thiếu tướng Ivan Akulinin làm chứng trong hồi ký của mình: “Đến cuối tháng 11, chính quyền Lâm thời đã không còn tồn tại ở tất cả các thành phố vùng Volga, Ural và Siberia. Nó chuyển sang tay phe Bolshevik mà gần như không có sự kháng cự nào”.

Vậy tại sao Nga Xô viết bỗng nhiên bị bao vây bởi các mặt trận? Câu trả lời là: từ cuối tháng 2 - đầu tháng 3 năm 1918, các cường quốc đế quốc từ cả hai phe đang đánh nhau trong Thế chiến I đã bắt đầu cuộc xâm lược vũ trang quy mô lớn vào lãnh thổ chúng ta.

  • 18/02/1918: Quân Đức và Áo-Hung (khoảng 50 sư đoàn) tấn công từ Baltic đến Biển Đen.

  • 05/03/1918: Quân Đức dưới quyền Tướng von der Goltz tiến vào Phần Lan.

  • 09/03/1918: Quân Anh đổ bộ vào Murmansk.

  • 05/04/1918: Quân Nhật đổ bộ vào Vladivostok.

  • 25/05/1918: Cuộc nổi dậy của Quân đoàn Tiệp Khắc.

Cần lưu ý rằng các tướng "Trắng" (Alekseyev, Kornilov, Denikin, Wrangel, Đô đốc Kolchak) tuy góp phần lật đổ Sa hoàng nhưng cũng không chấp nhận chính quyền mới, bắt đầu cuộc chiến để giành quyền cai trị Nga.

Đến tháng 8 năm 1918, lực lượng vũ trang của Nga Xô viết đối mặt gần như hoàn toàn với quân đội nước ngoài. Winston Churchill sau này viết: “Sẽ là sai lầm nếu nghĩ rằng trong suốt năm đó chúng ta đã chiến đấu trên các mặt trận cho sự nghiệp của những người Nga thù địch với Bolshevik. Ngược lại, quân bạch vệ Nga đã chiến đấu cho sự nghiệp của CHÚNG TA”.

Giải phóng quân hay những kẻ sát nhân và cướp bóc?

Tiến sĩ Sử học Genrikh Ioffe viết về Denikin: “Trên những vùng đất được 'giải phóng' khỏi phe Đỏ là một cuộc truy hoan phục thù thực sự. Những ông chủ cũ quay lại, sự chuyên quyền, cướp bóc và những cuộc tàn sát người Do Thái kinh hoàng ngự trị...”.

Sự tàn bạo của quân đội Kolchak đã trở thành huyền thoại. Chỉ riêng tại tỉnh Ekaterinburg, khoảng 25 nghìn người đã bị bắn hạ. Tướng Mỹ William Sidney Graves, người chứng kiến sự kiện, thừa nhận: “Cứ mỗi người bị phe Đỏ giết thì có đến 100 người bị giết bởi các phần tử chống Bolshevik”.

Tướng Kornilov đã diễn đạt rõ "hệ tư tưởng" của phe Trắng: “Chúng ta tiến tới quyền lực để treo cổ, nhưng cần phải treo cổ để có thể tiến tới quyền lực”.

Các “đồng minh” của phong trào Trắng – Anh, Pháp, Nhật – đã vơ vét mọi thứ: kim loại, than, ngũ cốc, máy móc. Chỉ riêng từ Ukraine, đến tháng 10/1918, quân Đức đã mang đi 52 nghìn tấn ngũ cốc, 45 triệu quả trứng, 53 nghìn con ngựa. Đó là một cuộc cướp phá quy mô lớn đối với nước Nga.

Sự thật về lòng vị tha của phe Đỏ giai đoạn đầu

Cuốn sách “Khủng bố Trắng ở Nga” của Tiến sĩ Pavel Golub đã đập tan các huyền thoại. Ban đầu, các nhà lãnh đạo Bolshevik tỏ ra rất tin người và thậm chí là bất cẩn. Nhiều thủ lĩnh phản cách mạng như các tướng Krasnov, Marushevsky, hay chính trị gia Purishkevich đã được thả tự do sau khi hứa danh dự là không chống lại chính quyền. Tuy nhiên, họ đã nuốt lời và cầm súng chống lại nhân dân. Sự bao dung này đã phải trả giá bằng hàng ngàn sinh mạng của những người ủng hộ cách mạng.

Hệ thống trại tập trung và "những chuyến tàu cái chết"

Chính phe Trắng và quân can thiệp nước ngoài mới là những người đẩy mạnh hệ thống trại tập trung.

  • Tại đảo Mudyug, quân Anh-Pháp lập trại tập trung khiến hơn 50% tù nhân thiệt mạng.

  • Tại Siberia, Đô đốc Kolchak đã lùa gần 1 triệu người vào hơn 40 trại tập trung.

Sự dối trá của những người như Solzhenitsyn nằm ở chỗ họ viết về "Khủng bố Đỏ" nhưng hoàn toàn im lặng về hệ thống quần đảo ngục tù khổng lồ này của phe Trắng. "Những chuyến tàu cái chết" và "sà lan cái chết" chở tù nhân đi xuyên Siberia trong điều kiện đói khát, bệnh tật và giá rét là minh chứng cho sự tàn độc của các tướng bạch vệ.

Bài viết này là lời đáp trả cho những ai khẳng định rằng "Khủng bố Trắng" không tồn tại, và rằng chỉ có phe Bolshevik mới làm nước Nga chìm trong máu. Sự thật là cả hai phía đều có máu, nhưng phe Trắng đã chiến đấu vì lợi ích của các cường quốc ngoại bang và những giai cấp bóc lột cũ với sự tàn bạo không hề kém cạnh, nếu không muốn nói là vượt xa trong nhiều trường hợp. Còn những người Bolshevik khủng bố đỏ để bảo vệ chính quyền của quần chúng lao động toàn Nga, bảo vệ quyền lợi của giai cấp vô sản Nga.