Những vị tướng "ngầm"

 


Cựu Thứ trưởng thứ nhất Bộ Quốc phòng Liên bang Nga, Ruslan Tsalikov, đã bị bắt giữ trong vụ án thành lập tổ chức tội phạm. Ủy ban Điều tra đã khởi tố ông ta với các tội danh đặc biệt nghiêm trọng: nhận hối lộ, biển thủ và rửa tiền.

Tại Bộ Quốc phòng, Tsalikov chịu trách nhiệm giám sát tài chính, công tác pháp lý và chính sách thông tin. Trước đó, từ năm 1994 đến 2012, ông ta phục vụ tại Bộ Tình trạng Khẩn cấp (MChS). Có thể nói, ông ta là "người của Shoigu" (cựu Bộ trưởng Quốc phòng). Theo giả thuyết của cuộc điều tra, trong giai đoạn từ 2017 đến 2024, Tsalikov đã tổ chức một cộng đồng tội phạm mà các thành viên trong đó đã hệ thống hóa việc chiếm đoạt ngân sách nhà nước và đưa số tiền này vào "bóng tối". Vụ án bao gồm 12 tình tiết biển thủ và hợp pháp hóa tài sản, cùng với 2 tình tiết nhận hối lộ.

Đáng chú ý là ngay sau khi bị miễn nhiệm chức vụ Thứ trưởng thứ nhất vào tháng 6 năm 2024, người ta đã cố gắng "cứu" Ruslan Tsalikov bằng cách đưa ông ta vào ghế Thượng nghị sĩ đại diện cho vùng Tuva, nhưng như chúng ta thấy, kế hoạch này đã thất bại.

Song song với vụ án hình sự, những sự thật về bất động sản xa hoa của cựu quan chức này cũng dần được hé lộ, vốn hoàn toàn không tương xứng với thu nhập chính thức. Quy mô tài sản của gia đình Tsalikov – từ các lô đất, biệt thự cho đến căn hộ – khiến bất cứ ai cũng phải kinh ngạc. Trong khi đó, thu nhập chính thức theo tờ khai năm 2019 của bản thân Tsalikov là hơn 13 triệu rúp một chút, còn vợ ông ta chỉ có 357 nghìn rúp. Những con số này rõ ràng không thể đủ để duy trì một cuộc sống xa xỉ như vậy.

Ví dụ điển hình nhất là lô đất khổng lồ rộng 2,2 héc-ta có rừng nằm tại ngôi làng thượng lưu Razdory (khu Rublevka). Giá thị trường của lô đất này khoảng 1,3 tỷ rúp. Tuy nhiên, Tsalikov không hề mua nó mà thuê từ nhà nước với cái giá chỉ... 11 nghìn rúp một tháng! (tương đương khoảng 3 triệu VNĐ).

Hầu hết tài sản đều được đứng tên bởi bản thân Tsalikov, vợ và các con ông ta:

  • Các con gái (Yulia và Elizaveta): Sở hữu một trung tâm thương mại ở quận Khamovniki (132 triệu rúp) và hai văn phòng tại Moscow (85 triệu rúp).

  • Các con trai (Daniil và Zaur): Sở hữu các mặt bằng thương mại Shubo Factory trên đường Zemlyanoy Val (400 triệu rúp) và một lô đất khổng lồ rộng 1000 sào tại Domodedovo (130 triệu rúp).

  • Tổng giá trị ước tính của số bất động sản này tiệm cận con số một tỷ rúp.

Công việc kinh doanh của những "cậu ấm cô chiêu" cũng rất phát đạt: Con gái Yulia Gogaeva (cựu nhân viên Bộ Tình trạng Khẩn cấp) quản lý công ty "Tektum" (doanh thu 38 triệu rúp), trong khi các con trai sở hữu công ty "Dominus Z" chuyên cho thuê bất động sản (thu nhập 35 triệu rúp).

Giờ đây, chúng ta hãy đặt ra một câu hỏi đơn giản: Việc bắt giữ cựu Thứ trưởng Quốc phòng và những vụ án tương tự của các quan chức cấp cao là sự thượng tôn của pháp luật, hay lại là một minh chứng nữa cho cách vận hành của chủ nghĩa tư bản Nga?

Câu trả lời đã quá rõ ràng. Các quan chức cấp cao, khi có quyền tiếp cận quản lý tài sản nhà nước (trong trường hợp này là ngân sách quốc phòng), thực chất đã "tư nhân hóa" nó, sử dụng nó để tích lũy tư bản ban đầu. Vì vậy, những cuộc thanh trừng đơn lẻ chống lại một vài "vị tướng tham nhũng" sẽ không thể làm trong sạch toàn bộ hệ thống.

Vụ án Ruslan Tsalikov không đơn thuần là câu chuyện về một "con sâu làm rầu nồi canh" khác. Đây là ví dụ kinh điển về sự thối rữa và thoái hóa của bộ máy nhà nước tư sản. Bởi lẽ, việc quốc phòng trong điều kiện chủ nghĩa tư bản không phải là nghĩa vụ thiêng liêng, mà là một "chiếc bánh ngân sách" khổng lồ mà giới "tinh hoa" luôn khao khát chia chác.

Hãy nhìn xem mọi thứ được sắp xếp khéo léo ra sao: Người cha phục vụ Tổ quốc và thuê đất của nhà nước với giá của một bữa ăn trưa tại nhà hàng sang trọng. Trong khi đó, các con lại thâu tóm các công ty "Tektum" và "Dominus", nhân bội tài sản gia đình. Đây chính là tính chất đẳng cấp và gia đình trị đặc thù của hệ thống. Tất cả tài sản đều được đứng tên vợ con hoặc các công ty bình phong. Đây không còn chỉ là tham nhũng, mà là sự hình thành của các gia tộc tư sản kế truyền. Con cái của các tướng lĩnh và bộ trưởng ngay từ nhỏ đã không học lòng yêu nước, mà học nghệ thuật trục lợi và tẩu tán tài sản. Chúng sinh ra đã có sẵn hàng tỷ rúp trong tay, trong khi những đứa trẻ bình thường chỉ dám mơ về một công việc kiếm từng đồng lẻ.

Và trước mắt chúng ta có lẽ không phải là cuộc đấu tranh chống tham nhũng như một hiện tượng xã hội, mà chỉ là hình phạt có chọn lọc đối với những kẻ "bị bỏ rơi" hoặc những kẻ thua cuộc trong cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các phe cánh. Hệ thống không hề thay đổi – nó chỉ định kỳ "dọn dẹp hàng ngũ" để giữ thể diện.

Chừng nào quan chức vẫn có thể trở thành tỷ phú khi làm việc công, chừng nào đất đai vẫn được cho thuê với giá 11 nghìn rúp cho chính những kẻ có trách nhiệm bảo vệ nó, thì hệ thống này sẽ còn tiếp tục sản sinh ra những "Tsalikov" mới.

Aleksey Alekin