Mấy vấn đề về cuộc xâm lược của Mỹ-Israel vào Iran



Có một số đồng chí đã đặt ra câu hỏi liên quan đến một số vấn đề trước tình hình chiến sự tại Iran, chúng tôi xin phản hồi những vấn đề chủ yếu như sau:

1. Điều gì đang diễn ra ở Iran?

Đó là một cuộc chiến tranh đế quốc chủ nghĩa, giữa một bên là Chủ nghĩa đế quốc Mỹ - Israel và Chủ nghĩa đế quốc Iran, trong cuộc chiến vì quyền lợi và thị trường của các tập đoàn tư bản độc quyền của mỗi nước.

Cả Mỹ-Israel và Iran đều đã chuyển sang tình trạng phát xít hóa cao độ, và trở thành các nhà nước phát xít, tức họ đã tổ chức thành các nền chuyên chính khủng bố vũ trang của các nhà tư bản, và trong mâu thuẫn lợi ích không thể điều hòa vì lợi nhuận của thị trường, quyền lực chính trị tại Khu vực Trung Đông mà không thể không tránh khỏi cuộc chiến giữa Mỹ - Israel và Iran.

2. Bản chất của Nhà nước Mỹ-Israel và Iran

Chủ nghĩa phát xít - khủng bố của Trump không còn gì có thể bàn cãi, cuộc tấn công Venezuela hồi tháng 1/2026 cho thấy nước Mỹ không cần phải che đậy bản chất chuyên chính khủng bố của nó nữa, trong việc chạy đua giành lấy thị trường. Vấn đề cốt lõi của Mỹ chính là vì họ đang rất cần nguồn cung dầu từ Venezuela và Trung Đông để cung cấp cho thị trường Châu Âu. Cuộc chiến tại Ukraine đã mang lại cho giai cấp tư sản Mỹ-EU và Nga một tình thế thuận lợi hơn bao giờ hết để vơ vét tài sản của nhân dân, của giai cấp vô sản châu Âu. Một sự thật ko thể phũ phàng là giai cấp đại tư sản ở Mỹ-EU và Nga đều giàu lên nhanh chóng vì chiến tranh Ukraine và tầng lớp lao động lại khổ sở vì những gánh nặng kinh tế và chính phủ các nước tư sản này trút lên vai họ. Sự bàn cùng hóa các giai tầng xã hội bên dưới ở châu Âu càng ngày càng kiệt quệ. Và chính họ, là thị trường bếu bở cho nước Mỹ, và không lấy gì làm lạ khi lợi nhuận của họ ở Châu Âu đã quá lớn đến nỗi họ không đủ nguồn cung cho nó và phải tìm kiếm nguồn cung cho các đại tư bản ở Mỹ và EU.

Venezuela và Iran chính là 2 nguồn cung khổng lồ chiếm thị phần rất lớn trong chuỗi năng lượng toàn thế giới. Và không tránh khỏi, họ là điểm nhắm của các con thú hoang phát xít của Chủ nghĩa đế quốc Phương Tây. Cuối năm 2025, linh cẩu Trung Đông - Israel, dưới sự chỉ đạo của Mỹ, đã tấn công Iran trong cuộc chiến 12 ngày, nhằm mưu toang làm suy yếu và lật đổ nền Cộng hòa Hồi giáo Iran, nhưng đã thất bại. Đầu năm 2026, Mỹ thực hiện cuộc chiến tranh chớp nhoáng vào Venezuela và buộc nước này phải tham gia vào sân chơi do Mỹ bảo kê hoặc là phải chết. Chế độ Iran suy yếu vào cuối năm 2025 và giờ đây, thời cơ (mã Mỹ đánh giá) có thể lật đổ đại tư bản Iran đã tới, và họ quyết định một cuộc xâm lược diện rộng vào Iran.

Còn chế độ đang tồn tại ở Iran, biểu hiện của nó cũng là một hình thức phát xít hóa của giai cấp tư sản được tồn tại dưới nền tảng tôn giáo - Cộng hòa Hồi giáo. Cái gọi là "Cách mạng hồi giáo 1979" thực tế không phải là một cuộc cách mạng xã hội, vì nó vốn dĩ không thay đổi bản chất giai cấp. Về mặt lịch sử, hình thức chính trị thống trị của tư bản lớn dưới thời nhà Shah (trước "Cách mạng") là chế độ quân chủ lập hiến, còn từ năm 1979 là "cộng hòa" Hồi giáo. Bản chất sự độc tài của các tập đoàn độc quyền không hề thay đổi sau khi thay đổi các hình thức chính trị bên ngoài. Các tòa án Sharia thời trung cổ, sự đàn áp tôn giáo và quyền lực tối cao của Ayatollah làm gia tăng quyền lực của các tập đoàn độc quyền đối với xã hội và sự đàn áp phát-xít đối với quần chúng lao động, chứ không hề làm yếu chúng đi. Các tập đoàn độc quyền dầu mỏ, nguyên liệu và công nghiệp quân sự đã và đang là những kẻ làm chủ tình hình ở Iran. Họ hài lòng với hình thức độc tài tư sản kiểu Hồi giáo, một chế độ thậm chí còn phản động, xâm lược và đế quốc hơn cả chế độ của nhà Shah. Những giáo sĩ cấp cao nhất của dòng Shia — các Ayatollah, từ vị "cuồng tín u ám" đầu tiên là Khomeini cho đến Khamenei hiện nay, tất nhiên không phục vụ Allah và cũng không phải do Muhammad bổ nhiệm, mà họ là những tỷ phú, những kẻ bù nhìn, những người đại diện cho các tập đoàn độc quyền lớn nhất Iran, vốn có liên hệ chặt chẽ với các tập đoàn dầu mỏ và vũ khí quốc tế (như "Standard Oil of Indiana", "Dutch Shell", "Chevron", "Texaco", "Amoco International", "DuPont", "Northrop", v.v.).

Không thể giải thích bằng điều gì khác ngoài một sự hình thức rằng: theo hiến pháp Iran năm 1979, quyền lập pháp thuộc về Majlis (quốc hội), tổng thống bổ nhiệm các bộ trưởng, còn giới giáo sĩ được giao vai trò lãnh đạo đời sống đất nước với quyền bổ nhiệm và bãi miễn tất cả các quan chức cấp cao nhất của nhà nước. Chỉ có nhóm bên trong giai cấp thống trị đang nắm quyền tuyệt đối mới có thể hành động như vậy, họ thích đưa ai lên làm bù nhìn chính trị cũng được, dù là giáo sĩ hay là những con lừa. Ở Iran, điều này có hình thức của một chế độ quân chủ tăng lữ theo lối đế quốc, khi chế độ đầu sỏ tài chính Iran thực hiện quyền lực của mình không thông qua các chức vụ cao nhất trong bộ máy nhà nước tư sản như kiểu Fuhrer hay Putin, mà thông qua cách thuận tiện nhất trong điều kiện cụ thể của Iran, tức là thông qua các giáo sĩ Hồi giáo không giữ chức vụ nhà nước, chẳng cần đếm xỉa gì đến hiến pháp cộng hòa.

Điều này có nghĩa là thực thể mang mầm mống và là hiện thân của sự phản động, của những quan hệ sản xuất cũ kỹ ở Iran chính là tầng lớp thượng lưu cầm quyền của tư bản tài chính Iran — nguồn gốc, người chủ và là chỗ dựa xã hội của hệ thống nhà nước khủng bố chính trị (phát-xít) dưới hình thức một nước "cộng hòa" Hồi giáo, mà người đứng đầu thực tế là Ayatollah dòng Shia hiện nay, Khamenei.

3. Chúng ta ủng hộ một Nhà nước Iran dân chủ cách mạng!

Thực vậy, những gì mà những người cách mạng xã hội chủ nghĩa mong muốn vẫn là một Nhà nước Iran dân chủ hoặc một chế độ nhà nước hướng tới Chủ nghĩa xã hội. Do đó, chúng tôi không ủng hộ chế độ phát xít Hồi giáo tại Iran.

Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi ủng hộ chính sách đế quốc xâm lược của Nhà nước phát xít Mỹ - Israel. Có 2 vấn đề hoàn toàn tách bạch, vấn đề Chống chiến tranh và việc ủng hộ Nhà nước Iran dân chủ cách mạng. Nền cộng hòa Hồi giáo sụp đổ chỉ nên và chỉ khi nó bị lật đổ bằng sức mạnh thực sự của quần chúng nhân dân, trên cơ sở một cuộc cách mạng xã hội thực sự mang lại quyền lợi và quyền lực cho nhân dân, mà đại đa số ở đó là quần chúng lao động vô sản. Cuộc xâm lược của Mỹ - Israel nếu lật đổ Cộng hòa Hồi giáo, cơ bản không làm thay đổi bản chất giai cấp, không dẫn đến một cuộc cách mạng thực sự, mà chỉ làm thay đổi sự thống trị của tập đoàn tư bản này bằng một tập đoàn tư bản khác với những lợi ích phù hợp với Mỹ-Israel mà thôi. Về mặt cơ bản vẫn là kẻ thù không thể điều hòa với giai cấp vô sản và quần chúng lao động Iran.

Những gì diễn ra cuối năm 2025 đã cho thấy một tình huống khủng hoảng xã hội thực sự diễn ra ở Iran khi hàng nghìn cuộc biểu tình nổ ra liên tục làm rung chuyển đất nước. Thực tế chẳng có lực lượng Mossad hay CIA nào đủ sức để tổ chức các cuộc biểu tình như thế, mà thực chất họ chỉ lợi dụng một những sự đã rồi ở Iran để âm mưu bạo loạn lật đổ, tức là các cuộc biểu tình và đình công vì những tình trạng tồi tệ trong đời sống kinh tế-xã hội ở mức mà quần chúng không còn đủ sức chịu đựng được nữa và nhanh chóng biến thành các cuộc bãi công chính trị quy mô toàn quốc. Mỹ-Israel đã lợi dụng những tình trạng đó để cài người, tổ chức các cuộc bạo loạn vũ trang, hòng mượn các cuộc biểu tình ấy chống lại Nhà nước Cộng hòa Hồi giáo và lật đổ nó. Hòng biến cuộc đấu tranh cách mạng của quần chúng bên dưới, thành con đường dẫn đến sự thiết lập chế độ tư sản thân phương Tây ở Iran.

Tình hình cách mạng ở Iran rất tồi tệ, trước mắt vì nó không có một đảng cách mạng vô sản vững mạnh và đủ khả năng tổ chức các cuộc bãi công và khởi nghĩa cách mạng. Do đó, cuộc khủng hoảng đó nhanh chóng bị chế độ đàn áp một cách nhanh chóng. Đó là tình hình thực tế tại Iran.

4. Mấy vấn đề tình hình chiến sự tại Iran

- Trước hết về sự chủ động phản công của Iran

Thực tế so với Cuộc chiến 12 ngày đêm trước đó, Iran đã phản công một cách nhanh chóng, mạnh mẽ và hiệu quả. Những gì chúng ta đang thấy chỉ là 1 phần nhỏ của hiệu ứng media truyền thông, mà đại đa số là truyền thông Phương Tây. Iran đã đáp trả chỉ sau 2h kể từ khi bị các lực lượng Mỹ-Israel tấn công tập kích bất ngờ, trong cả điều kiện đang đàm phán.

Các kết luận cho rằng ngay phút đầu tiên của chiến tranh, 48 tướng lĩnh cấp cao và ngay cả lãnh tụ tối cao Iran cũng thiệt mạng, cho thấy Iran chủ quan và yếu là hoàn toàn không chính xác. Cần phải hiểu rằng chế độ phát xít Mỹ - Israel đã thực hiện trò "cắn trộm" và chiến thuật hết sức thâm hiểm "chặt đầu rắn" trong điều kiện giữa Mỹ - Iran đang trong các cuộc đàm phán.

Iran ngay lập tức đáp trả không chỉ vào Israel, mà còn cả các căn cứ quân sự của Mỹ khắp Trung Đông, sau đó leo thang sang các cơ sở hạ tầng, thương mai, dịch vụ của các nước đồng minh của Mỹ cho thấy quyền chỉ huy và tác chiến của họ chưa từng bị ngắt quãng bất kỳ lúc nào trong suốt những ngày chiến sự vừa qua. Rằng thực chất bộ máy chỉ huy chiến đấu của các lực lượng Vệ binh cách mạng đã được phân tán toàn quốc và cho phép họ tiến hành các cuộc đáp trả tương xứng và có hiệu quả, thậm chí là đáp ứng từng nấc giai đoạn của các cuộc phản công của Iran làm suy yếu và tê liệt không chỉ các căn cứ Mỹ mà là của toàn bộ Khu vực Trung Đông nhằm buộc Mỹ-Israel phải hạ nhiệt cuộc chiến bằng cách tạo ra một cuộc khủng hoảng quốc tế thực sự không chỉ bằng uy hiếp an ninh của các nước đồng minh Mỹ - mà còn một cuộc khủng hoảng kinh tế - tài chính toàn cầu bằng năng lượng.

- Sự phân mảnh tác chiến của IRGC

Việc đáp trả dường như ngay lập tức của IRGC cho thấy, mặc dù các lãnh đạo cao cấp của nó đã thiệt mạng ngay từ những giờ phút đầu tiên của cuộc chiến. Các hành động đáp trả vẫn được thực hiện ngay lập tức và được tổ chức đáp trả tuần tự cho thấy, giới lãnh đạo Iran đã phòng bị cho những hành động ám sát dựa trên kinh nghiệm cuộc Chiến 12 ngày trước đó. Và việc phân mảnh quyền cho các lực lượng IRGC theo lãnh thổ đã cho phép họ chủ động, đáp trả các đòn tấn công phủ đầu của Mỹ-Israel một cách ngay lập tức, bất chấp các lãnh đạo cấp cao của cộng hòa đã thiệt mạng.

Vấn đề nữa, dường như ngay lập tức các chỉ huy của một nhánh IRGC thiệt mạng, thì lập tức có người khác lên thay thế nhanh chóng và tiếp quản những công việc đang dang dở, bảo đảm nó hoạt động liên tục và không gián đoạn. Các lực lượng IRGC ở các vùng lãnh thổ Iran vẫn tiếp tục đáp trả toàn diện vào các căn cứ quân sự Mỹ-Israel và đồng minh trong khu vực, bất chấp không lực Mỹ-Israel ném bom chính xác vào các cơ quan chỉ huy của IRGC. Chúng tôi cho rằng cấu trúc của IRGC có những người gọi là "Hujjat al-Islam" thực chất là những đại diện giám sát của Lãnh tụ tối cao trong việc giám sát và chọn ra những cán bộ thay thế trong IRGC. Tức là mặc dù lãnh tụ Tối cao và các chỉ huy cấp cao của IRGC đã thiệt mạng nhưng mạng lưới "Hujjat al-Islam" ở dưới đại diện cho quyền lực tối cao của lãnh tụ vẫn tiếp tục duy trì các công việc trong việc kiểm soát nền tảng nhân lực và định hướng cho IRGC, họ đã chuẩn bị những nhân sự thay thế cho những chỉ huy đã bị sát hại. Chính cơ cấu này cho phép IRGC không một phút nào bị gián đoạn mặc dù các tướng lĩnh cấp cao gần như thiệt mạng cùng lúc trong những giờ đầu của chiến tranh. Đây là điều mà Mỹ - Israel không thể xử lý một cách triệt để được.

- Các giai đoạn của sự đáp trả của Iran

Các cuộc phản công của Iran ngoài việc ngay lập tức, chúng ta có thể nhìn thấy theo phương diện từng nấc leo thang của cuộc chiến, đây mới là vấn đề quan trọng. Một đội quân đứng trên bờ của sự sụp đổ thì không thể phản công như thế.

Nấc 1: Phòng thủ và phản công vào Israel

Nấc 2: Phản công vào tất cả các căn cứ quân sự Mỹ-Israel ở Trung Đông

Nấc 3: Tấn công diện rộng vào các cơ sở, năng lực, nền tảng phực vụ Mỹ ở Trung Đông

Nấc 4: Tấn công và tạo ra cuộc khủng hoảng toàn diện ở Trung Đông (thậm chí là toàn cầu), bao gồm tất công tất cả các cơ sở hạ tầng của các nước Đồng minh và phong tỏa eo Biển Hormuz.

Lực lượng IRGC đã leo thang toàn diện các nấc của cuộc phản công chỉ trong vòng 3-4 ngày, điều đó cho thấy họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến tranh toàn diện với Mỹ-Israel.

Câu hỏi còn lại là: ai chịu nhiệt hơn ai mà thôi. Mà dĩ nhiên, chúng tôi coi rằng khả năng nền Cộng hòa Hồi giáo Iran thất bại trước cuộc xâm lược của chủ nghĩa đế quốc Mỹ-Israel cơ bản là thấp.

Kết luận

_ Chúng tôi coi rằng Mỹ-Israel và Iran đều là các Nhà nước phát xít, đại biểu trung thành cho lợi ích của các tư bản độc quyền trong nước.

_ Cuộc xâm lược của Mỹ-Israel là biểu hiện cực đoan của mưu toang dùng vũ lực nhằm lật đổ chính quyền của Cộng hòa Hồi giáo Iran trên cơ sở cuộc cạnh tranh thị trường của chủ nghĩa đế quốc đi vào giai đoạn quyết liệt.

_ Cuộc xâm lược của Mỹ-Israel là hệ quả từ việc đi tìm các nguồn cung cho các đại tư bản các ngành dầu mỏ, năng lượng, khí đốt sau những thành công và siêu lợi nhuận của họ do cuộc chiến tại Ukraine tạo nên.

_ Cuộc xâm lược của Mỹ-Israel còn diễn ra trong điều kiện nền Cộng hòa Hồi giáo Iran lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế-chính trị-xã hội nghiêm trọng, có nguy cơ lung lay đến nền tảng chế độ.

_Cuộc xâm lược của Mỹ-Israel còn báo hiệu một giai đoạn mới trong thời đại cuộc Tổng khủng hoảng của chủ nghĩa toàn cầu đi đến giai đoạn nguy hiểm nhất - sự xuất hiện của các lò lửa chiến tranh thế giới.

_ Cuộc xâm lược của Mỹ-Israel còn biểu hiện cho sự va chạm đầu tiên của Khối đế quốc tư bản Phương Tây và trục "thế giới đa cực". Hay tạm gọi là "Khối các nước theo Mỹ" và "Khối các nước chống Mỹ".

_ Nếu trong 10-15 năm nữa mà Chiến tranh nổ ra quy mô toàn cầu, thì chúng ta có thể lấy ngày 28/2/2026 đánh dấu là ngày bùng nổ WW3 chẳng hạn.